Người có công giúp đỡ cách mạng

TIẾNG GỌI “MẸ ƠI” TRONG ĐÊM BOM

Trong những đêm bom Mỹ dội xuống miền Bắc, nhiều thương binh nằm lại trong các ngôi nhà dân ở Hưng Yên. Giữa tiếng nổ và rung chuyển của đất trời, tiếng gọi “mẹ ơi” của những người lính trẻ vang lên như tiếng nấc của cả một thế hệ. Qua ký ức của bà Vũ Thị Tâm, câu chuyện khắc họa nỗi đau, tình mẫu tử và sức chịu đựng phi thường của hậu phương thời chiến.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bom nổ ban đêm.
Đó là lúc con người sợ nhất, vì không nhìn thấy gì ngoài bóng tối và cái chết đang tới gần.

Trong những đêm như thế, bà Vũ Thị Tâm không bao giờ quên tiếng gọi “mẹ ơi” vang lên từ gian buồng nhỏ sau nhà.

Đêm không ngủ

Những năm 1971–1972, làng bà thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Thương binh từ các đơn vị được đưa về trú tạm trong nhà dân.

“Có đêm ba bốn người nằm trong một buồng,” bà Tâm nhớ lại. “Bom rơi là họ giật mình.”

Ngủ không trọn giấc. Không ai dám ngủ sâu.

Khi bom đến gần

Tiếng máy bay rền trên đầu. Đất rung. Mái nhà rung theo.

“Nghe là biết bom sắp rơi,” bà nói. “Chân tay lạnh ngắt.”

Trong bóng tối, những người lính trẻ ôm chặt vết thương, mồ hôi vã ra như tắm.

Tiếng gọi bật ra từ nỗi sợ

Giữa tiếng bom, có người mê sảng. Có người bật khóc.

“Mẹ ơi…” – tiếng gọi bật ra, yếu ớt nhưng xé lòng.

“Không gọi vợ, không gọi đồng đội,” bà Tâm nghẹn lại. “Chỉ gọi mẹ.”

Trong khoảnh khắc ấy, chiến sĩ trở lại làm đứa con bé nhỏ.

Người mẹ không sinh ra nhưng có mặt

Bà Tâm bò sang bên chiếu, nắm tay thương binh.

“Mẹ đây,” bà nói khẽ. “Đừng sợ.”

Không cần biết mẹ ruột họ ở đâu. Lúc ấy, ai trả lời cũng là mẹ.

Che thân cho con

Có quả bom rơi rất gần. Đất đá văng lên mái.

Bà Tâm nằm đè lên thương binh, che bằng chính thân mình.

“Con mà sao là tôi không sống nổi,” bà nói.

Bản năng làm mẹ mạnh hơn nỗi sợ chết.

Đêm dài như cả đời

Bom rơi từng loạt. Mỗi loạt là một lần thót tim.

“Nghe con gọi là tôi tỉnh ngay,” bà kể. “Không dám ngủ.”

Đêm ấy dài như cả một đời người.

Sau tiếng bom

Khi tiếng máy bay xa dần, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc.

“Mẹ ơi…” – tiếng gọi nhỏ dần rồi tắt.

Bà Tâm lau mồ hôi cho thương binh, chỉnh lại băng vết thương.

“Qua rồi con,” bà nói. “Sáng rồi.”

Những đứa con không tên

Bà không nhớ hết tên những người lính ấy. Chỉ nhớ gương mặt, giọng gọi, ánh mắt trong đêm.

“Mỗi đứa gọi một kiểu,” bà cười buồn. “Nhưng đều giống nhau.”

Giống ở nỗi sợ và niềm tin vào mẹ.

Chiến tranh qua đi, tiếng gọi còn ở lại

Hòa bình lập lại. Không còn bom. Gian buồng trở lại yên tĩnh.

Nhưng mỗi đêm mưa to, sấm sét, bà Tâm vẫn giật mình.

“Tôi vẫn nghe tiếng ‘mẹ ơi’,” bà nói nhỏ. “Trong đầu mình.”

Tiếng gọi của cả một thế hệ

Tiếng gọi “mẹ ơi” trong đêm bom không chỉ là tiếng gọi của một người lính, mà là tiếng gọi của cả một thế hệ bị chiến tranh đẩy trở lại tuổi thơ trong sợ hãi.

Và những người phụ nữ Hưng Yên như bà Vũ Thị Tâm đã đáp lại tiếng gọi ấy bằng tình mẫu tử không cần sinh ra, giữ cho con người không gục ngã giữa tàn khốc.

Đó là ký ức không ngủ của hậu phương.
Và là phần lặng sâu nhất của lịch sử chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn