Tiếng Gọi Ngàn Xanh: Ký Ức Thời Hoa Lửa
Người cựu chiến binh chống Mỹ - Dương Văn Mạc
Trong dòng chảy bình yên của thôn Bắc Thiệu Toán ngày hôm nay, ít ai biết rằng mỗi tấc đất, mỗi nếp nhà đều chở che những câu chuyện lịch sử sống động, viết bằng máu và hoa hồng của một thế hệ anh hùng. Tìm về ký ức của bác Dương Văn Mạc, người con ưu tú sinh năm 1945 tại làng Toán Thọ ( nay là thôn Bắc Thiệu Toán,xã Thiệu Toán), ta như được ngược dòng thời gian trở về những năm tháng cả nước ra trận. Tháng 10 năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn leo thang ác liệt nhất, chàng thanh niên Dương Văn Mạc vừa tròn 21 tuổi đã tạm gác lại tình yêu quê hương, gia đình để khoác lên mình màu áo lính. Hành trang của người con đất Thiệu Toán ngày ấy ngoài chiếc ba lô sờn vải là một trái tim rực lửa, quyết tâm gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Rời quê hương Thanh Hóa, bước chân người chiến sĩ trẻ vượt dặm dài Trường Sơn hướng thẳng về vùng đất Tây Nguyên hùng vĩ, dừng chân tại chiến trường Kon Tum – nơi lúc bấy giờ là một trong những địa bàn chiến lược, "tọa độ lửa" diễn ra những trận giằng co khốc liệt giữa ta và địch nhằm làm chủ tuyến hành lang chiến lược. Tại đây, bác được biên chế vào đơn vị U1/BT, C10, K6, F24, sát cánh cùng những người đồng đội kiên trung trên mặt trận cao nguyên đầy nắng gió. Kon Tum những năm từ 1966 đến trước ngày đất nước thống nhất là hiện thân của sự khốc liệt với những trận mưa bom cày xới rừng già, sương muối buốt giá và cái đói, cái khát, cùng căn bệnh sốt rét rừng hiểm nghèo luôn rình rập. Giữa làn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, những người lính C10, K6 vẫn kiên cường bám trụ, vừa đào hầm, mở đường, vừa trực tiếp nổ súng đánh bại các cuộc càn quét, bảo vệ vững chắc vùng giải phóng.
Suốt gần 9 năm ròng rã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân nơi đại ngàn Kon Tum, bác Dương Văn Mạc đã cùng đồng đội đi qua những khúc quanh ngặt nghèo nhất của cuộc chiến, từ những chiến dịch mùa khô khói lửa cho đến những ngày vây lấn, tấn công căn cứ địch. Để rồi, phần thưởng lớn lao nhất cho những hy sinh thầm lặng ấy chính là mùa xuân đại thắng năm 1975. Tháng 4 năm 1975, ngay trong những ngày tháng lịch sử khi lá cờ cách mạng tung bay trên khắp các đô thị miền Nam, giang sơn hoàn toàn thu về một mối, bác chính thức xuất ngũ trở về quê hương Bắc Thiệu Toán thân yêu. Bước chân trở về sau gần một thập kỷ vào sinh ra tử, dẫu mái đầu đã điểm sương và thân hình mang đầy vết sạm của sương gió đại ngàn, nhưng nụ cười của người chiến sĩ chiến thắng vẫn vẹn nguyên nét rạng rỡ. Câu chuyện một thời hoa lửa của bác Dương Văn Mạc mãi là niềm tự hào, là bài ca bất tử truyền lại ngọn lửa yêu nước cho các thế hệ con cháu hôm nay.



