TIẾNG GỌI NHAU QUA SƯƠNG MÙ
TIẾNG GỌI NHAU QUA SƯƠNG MÙ
áng sớm, sương mù dày đặc phủ kín cả cánh rừng khiến đội hình hành quân bị tách xa nhau.
Anh Nam phải liên tục gọi nhỏ tên đồng đội để mọi người giữ đúng hướng đi.
Tiếng đáp lại vang vọng giữa màn sương nghe vừa xa vừa gần.
Một chiến sĩ trẻ cười khẽ: “Nghe như gọi nhau giữa mây trời.”
Anh Nam kéo lại quai súng rồi tiếp tục bước chậm qua con dốc trơn trượt.
Ngoài trời, gió núi lạnh buốt thổi qua những thân cây ướt đẫm sương đêm.
Tiếng dép cao su lội bùn vang lên nặng nề giữa khoảng không tĩnh lặng.
Đến trưa, máy bay địch bất ngờ xuất hiện trên bầu trời phía trước.
Anh Nam quay lại cứu một thương binh khỏi mép hố bom đầy đất đá.
Tiếng gọi nhau qua sương mù năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



