TIẾNG GỌI NHAU TRONG SƯƠNG
Sáng sớm Trường Sơn phủ kín một màu sương trắng dày đặc đến mức đứng gần cũng khó nhìn rõ mặt nhau.
Đơn vị hành quân men theo con dốc đá trơn trượt sau cơn mưa đêm.
Anh Bình đi cuối đội hình, thỉnh thoảng lại gọi khẽ tên từng người để chắc rằng không ai tụt lại phía sau.
Tiếng đáp vọng lại mờ xa giữa núi rừng nghe vừa quen vừa ấm lòng.
Một chiến sĩ trẻ cười nhỏ: “Nghe tiếng anh là biết vẫn còn đồng đội bên cạnh.”
Anh Bình chỉ gật đầu rồi kéo lại dây ba lô đã sờn cũ.
Ngoài xa, tiếng máy bay bắt đầu vọng lại giữa bầu trời xám đục.
Đơn vị lập tức tản đội hình chạy xuống mép rừng trú ẩn.
Anh Bình quay lại cõng một thương binh vượt qua đoạn dốc đầy đất đá và khói bụi.
Tiếng gọi nhau trong sương năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


