Tiếng gọi nơi tiền tuyến - Khi Trù Ninh gọi tên những đường tàu không dừng
Hôm nay, khi về lại thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa giữa cái nắng vàng rực rỡ của miền quê đang đổi mới, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ hôm nay – đã không giấu được sự xúc động khi được ngồi bên bác Đỗ Thị Lý, người nữ cựu chiến binh năm 1956 dẫu tuổi đã cao nhưng ánh mắt vẫn ngời lên niềm tự hào mỗi khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ hoa lửa. Nhìn đôi bàn tay xương xẩu nhưng rắn rỏi của bác, chúng tôi như được ngược dòng thời gian trở về những năm tháng chiến tranh khắc nghiệt, để lắng nghe lời kể nghẹn ngào mà kiêu hãnh từ tận đáy lòng người cựu chiến binh ấy: "Các cháu ạ, thế hệ của các bác sinh ra và lớn lên đã gắn liền với tiếng gầm rú của máy bay giặc Mỹ và khói bom mịt mờ, năm ấy vừa tròn đôi mươi tràn đầy nhựa sống, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và Đoàn thanh niên cứu quốc, bác cùng bao đồng chí nam nữ thanh niên trong làng Trù Ninh đã gác lại tình riêng, xung phong lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến phục vụ chiến đấu. Bác còn nhớ như in ngày chia tay ngôi làng nghèo để đi tuyến lửa, mẹ bác ôm chặt lấy con gái vào lòng, nước mắt rưng rưng dặn dò phải giữ gìn sức khỏe để trở về, còn mấy đứa bạn cùng thôn thì đập tay hẹn ngày chiến thắng sẽ cùng tụ họp dưới gốc đa đầu làng. Lên đường nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, gùi đạn mở đường ở những tọa độ lửa ác liệt, có những đêm mưa rừng tầm tã, đói rét cắt da cắt thịt nhưng không ai lùi bước, bởi trong tim mỗi người lúc ấy chỉ duy nhất một ý chí 'sống bám cầu bám đường, chết kiên cường dũng cảm' để những đoàn xe vận tải kịp ra trận. Giữa khói lửa chiến tranh, tình đồng chí, đồng đội và tình quân dân chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn bọn bác vượt qua bao gian khổ hy sinh, để rồi hôm nay, nhìn đất nước hòa bình, phồn vinh và giàu đẹp, bác cảm thấy bao mồ hôi xương máu của thế hệ cha anh ngày ấy đã không hề phí uổng". Nghe những lời tâm sự chân tình và đầy sống động của bác Lý, chúng tôi – những thanh niên sinh ra trong thời bình – càng thấm thía hơn giá trị của độc lập, tự do và tự hứa với lòng mình phải luôn nỗ lực rèn luyện, sống xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của thế hệ đi trước.



