Cựu chiến binh

TIẾNG GỌI NON SÔNG

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GỌI NON SÔNG

Đêm tháng Tám năm 1945, ngôi làng nhỏ chìm trong bóng tối. Mọi người đều biết một sự kiện lớn sắp xảy ra, nhưng không ai nói thành lời.

Trong căn nhà cuối làng, ông Tư đang ngồi bên ngọn đèn dầu thì nghe tiếng gõ cửa.

Cốc! Cốc! Cốc!

Ông đứng dậy mở cửa. Một thanh niên bước vào, nói nhỏ:

– Cụ Tư, đã có lệnh. Đêm nay mọi người tập trung ở sân đình.

Ông Tư gật đầu.

– Ta biết rồi.

Ông quay vào nhà lấy chiếc áo nâu cũ. Người vợ lo lắng hỏi:

– Ông định đi thật sao?

Ông nhìn bà rồi nhẹ nhàng nói:

– Nếu hôm nay chúng ta không đứng lên thì biết đến bao giờ đất nước mới được tự do?

Bà im lặng, rồi đưa cho ông một chiếc khăn.

– Ông nhớ trở về.

Ông Tư gật đầu.

Khi ông đến sân đình, đã có rất đông người tập trung. Thanh niên đứng thành hàng, phụ nữ chuẩn bị nước và lương thực. Những người lớn tuổi cũng có mặt.

Một cán bộ bước lên phía trước:

– Đồng bào! Thời cơ đã đến. Chúng ta phải cùng nhau đứng lên giành chính quyền!

Mọi người im lặng vài giây.

Rồi một tiếng hô vang lên:

– Quyết tâm!

Tiếng hô ấy nhanh chóng lan ra khắp sân đình.

– Việt Nam độc lập!

– Việt Nam muôn năm!

Ông Tư nhìn những người xung quanh. Có người còn rất trẻ, có người đã tóc bạc. Nhưng tất cả đều chung một niềm tin.

Đoàn người bắt đầu tiến về phía trụ sở.

Trên đường đi, một cậu bé chạy theo cha và hỏi:

– Cha ơi, chúng ta đi đâu vậy?

Người cha nắm tay con:

– Chúng ta đi giành lại quê hương.

Câu nói ấy khiến ông Tư xúc động.

Khi mặt trời bắt đầu mọc, lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên.

Mọi người cùng hô vang.

Ông Tư ngẩng nhìn lá cờ, nước mắt lăn trên khuôn mặt già nua.

Ông nhớ đến những năm tháng đất nước chịu cảnh mất tự do. Ông nhớ những người đã hy sinh mà không kịp nhìn thấy ngày này.

Ông khẽ nói:

– Các anh ơi, hôm nay chúng ta thắng rồi.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tin Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập được truyền về làng.

Ông Tư đứng trước sân đình, lặng lẽ nghe từng lời.

Khi tiếng vỗ tay vang lên, ông nhìn những người dân xung quanh.

Ông hiểu rằng tiếng hô trong đêm hôm ấy không chỉ là tiếng của một ngôi làng.

Đó là tiếng gọi của cả non sông.

Tiếng gọi đã đánh thức lòng yêu nước của hàng triệu người và đưa dân tộc Việt Nam bước vào một trang sử mới.

Từ đó, mỗi mùa thu về, ông Tư lại kể cho con cháu nghe câu chuyện năm xưa.

Ông luôn nhắc:

“Hãy nhớ rằng độc lập hôm nay được đổi bằng lòng dũng cảm, sự đoàn kết và những hy sinh của biết bao người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn