Tiếng gọi non sông và khúc khải hoàn ca trên mảnh đất Long An trung dung
"Tổ quốc gọi tên ngày thắng lợi" là thời khắc hội tụ của ý chí, sức mạnh và khát vọng của toàn thể quân dân Long An trong giờ phút lịch sử giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Sau bao năm tháng nếm mật nằm gai, chịu đựng những hy sinh mất mát tột cùng, tiếng gọi của Tổ quốc đã trở thành mệnh lệnh trái tim, thôi thúc những người con ưu tú dồn toàn lực cho trận đánh cuối cùng. Qua hình ảnh kiên trung của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và bản lĩnh thép của các anh hùng như Huỳnh
Khi Tổ quốc trở thành mệnh lệnh trái tim
Trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975 lịch sử, không khí tại Long An từ vùng hạ Đức Hòa đến các huyện vùng cao biên giới đều hừng hực một khí thế tiến công chưa từng có. Tiếng gọi của Tổ quốc lúc này không còn là điều gì xa xôi, mà hiện hữu trong từng mệnh lệnh hành quân thần tốc, từng ánh mắt rạng ngời của các chiến sĩ trẻ. Những người con của Long An, vốn đã thấm nhuần lời thề từ Hội thề Rừng Rong: "Độc lập hay là chết!", nay dồn toàn bộ sức lực và ý chí vào cuộc tổng tiến công và nổi dậy.
Tại các sào huyệt cuối cùng của địch, quân ta đã thực hiện chiến thuật bao vây, áp sát và tấn công trực diện. Tinh thần "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu" đã tạo nên một làn sóng tiến công không gì có thể ngăn cản nổi. Tổ quốc gọi tên những người lính du kích địa phương, những thanh niên xung phong và cả những người dân thường đã sát cánh bên nhau, tạo nên sức mạnh tổng hợp để bẻ gãy mọi sự phản kháng cuối cùng, đưa màu cờ cách mạng tung bay trên các công sở, báo hiệu ngày thắng lợi đã về trên quê hương.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Sự hy sinh hóa thân vào dáng hình Tổ quốc
Trong giờ phút Tổ quốc gọi tên ngày thắng lợi, chúng ta nghiêng mình trước sự hy sinh vĩ đại của những người mẹ, mà tiêu biểu nhất là Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng).
· Mẹ sinh năm 1892, là người phụ nữ đã dành trọn cuộc đời mình để bám trụ mảnh đất quê hương, nuôi giấu cán bộ và làm cơ sở vững chắc cho cách mạng qua ba thế kỷ.
· Mẹ đã mười lần tiễn đưa các con trai ra trận khi Tổ quốc gọi tên, mang theo khát vọng về một ngày non sông liền một dải.
· Nỗi đau của mẹ là nỗi đau của cả dân tộc khi 7 người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh, máu của các anh đã thấm vào lòng đất để viết nên hai chữ "Tự do".
· Ngay dưới mũi súng quân thù gần đồn Cả Rưng, mẹ vẫn kiên cường thắp đèn lồng dẫn lối cho các đoàn quân hành quân xuyên đêm tiến về phía trước.
· Sự bao dung của mẹ dành cho người con dâu mồ côi Phan Thị Thép đã giữ vững ngọn lửa ấm gia đình, làm hậu phương vững chãi cho tiền tuyến an tâm chiến đấu đến ngày cuối cùng.
· Mẹ sống đến tuổi 119, trở thành biểu tượng của sự trường tồn, một minh chứng sống động nhất cho ngày thắng lợi mà cả dân tộc hằng mong ước.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Bản lĩnh người chiến sĩ trong giờ khải hoàn
Tổ quốc gọi tên ngày thắng lợi cũng chính là gọi tên những người con thép như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ.
· Xuất thân từ một người đi ở đợ sớm giác ngộ cách mạng, anh đã dùng tài năng của một "nhà thiện xạ" để bảo vệ xóm làng qua 134 trận đánh lớn nhỏ.
· Ý chí "một tấc không đi, một ly không rời" của anh và đồng đội đã giữ vững các địa bàn then chốt, tạo bàn đạp cho quân chủ lực tiến về giải phóng toàn tỉnh.
· Trong những thời khắc quyết định, khi kẻ thù đốt phá 90 ngôi nhà của dân nhằm uy hiếp tinh thần, anh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại toàn bộ ngay trong đêm.
· Hành động quyết liệt đó chính là sự khẳng định chủ quyền của nhân dân đối với mảnh đất quê hương, là cách anh đáp lại tiếng gọi của Tổ quốc bằng sự tận trung và dũng cảm tột cùng.
· Bản lĩnh của anh đã góp phần tô thắm thêm danh hiệu "Trung dũng kiên cường" mà Bác Hồ đã khen tặng cho quân dân Long An.
Gia tài của chiến thắng và trách nhiệm của hậu thế
Ngày thắng lợi năm 1975 không chỉ là một cột mốc lịch sử mà còn là sự khởi đầu cho một hành trình mới. Gia tài mà cha ông để lại là một vùng đất hòa bình, là sự hồi sinh mãnh liệt từ những đống đổ nát của chiến tranh. Gần 500 con cháu của mẹ Trần Thị Viết chính là hình ảnh sống động của một dân tộc luôn biết cách vươn lên từ đau thương.
Nhìn lại lịch sử để tri ân, thế hệ trẻ Long An hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa anh hùng của các lớp tiền nhân. Chúng ta nguyện nỗ lực học tập, lao động và sáng tạo để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của mẹ Viết, anh Đảnh và biết bao liệt sĩ đã ngã xuống khi Tổ quốc gọi tên. Những câu chuyện về "Thời hoa lửa" sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận, nhắc nhở mỗi cá nhân về trách nhiệm bảo vệ và phát triển đất nước trong thời bình.



