Bài viết

Tiếng Gọi Quê Hương

Tây Ninh15/05/2026Hồ Lê Minh Tú (xã Nhơn Hòa Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, “tiếng gọi quê hương” không phải lúc nào cũng vang lên bằng âm thanh rõ ràng, mà thường đến rất nhẹ, như tiếng gió lùa qua rặng tràm, như tiếng nước vỗ vào bờ kinh lúc chiều xuống, hay như một ký ức chợt hiện về giữa những ngày xa quê. Nhưng dù nhẹ đến đâu, nó vẫn có sức kéo người ta trở lại, như một sợi dây vô hình nối giữa con người với nơi mình sinh ra.

Có những người rời Nhơn Hòa Lập đi làm ăn xa, ban đầu chỉ là vài mùa nước nổi, rồi thành nhiều năm. Cuộc sống nơi khác đủ đầy hơn, nhịp sống cũng khác, nhưng trong lòng họ vẫn luôn có một khoảng trống không gọi tên được. Đó là những buổi sáng nghe mùi đất ướt sau mưa, là tiếng xuồng khua nhẹ trên bến kênh, là hình ảnh cánh đồng trải dài đến tận đường chân trời. Và rồi chỉ cần một lần nghe lại giọng nói quê nhà, hay nhìn thấy một tấm ảnh cũ, “tiếng gọi quê hương” lại vang lên rất rõ, không ồn ào nhưng không thể làm ngơ.

Ngày trước, trong những năm chiến tranh, tiếng gọi ấy còn mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là nỗi nhớ, mà còn là trách nhiệm. Có những người trẻ rời nhà trong đêm, theo những con đường không dấu chân, mang theo lời dặn của mẹ và tiếng gọi của đất nước. Họ đi qua rừng tràm, qua bến kinh, qua những vùng nước mênh mông của Đồng Tháp Mười, mang theo trong lòng một điều rất giản dị: quê hương đang cần mình trở lại theo một cách nào đó. Và dù có người trở về, có người không, thì tiếng gọi ấy vẫn còn đó, âm thầm nối dài qua từng thế hệ.

Ở Nhơn Hòa Lập hôm nay, khi cuộc sống đã yên bình hơn, tiếng gọi quê hương không còn gắn với khói lửa hay chia ly, mà trở thành lời nhắc nhở dịu dàng. Nó nhắc người ta nhớ về cội nguồn, về những bến kênh từng chứng kiến bao đổi thay, về những con người đã giữ đất, giữ làng bằng cả cuộc đời mình. Nó cũng là điều khiến những người đi xa luôn muốn quay về, dù chỉ là một lần đứng lại bên con nước cũ, nhìn lại nơi mình đã lớn lên.

Có những buổi chiều, khi ánh nắng cuối ngày trải dài trên cánh đồng, người ta nghe tiếng xuồng máy vọng lại từ xa, lòng bỗng chùng xuống. Không phải buồn, mà là một cảm giác rất khó diễn tả — như thể quê hương đang khẽ gọi tên mình, nhắc rằng dù đi đâu, nơi này vẫn luôn còn chờ.

“Tiếng Gọi Quê Hương” vì thế không chỉ là một ký ức, mà là một phần của con người Nhơn Hòa Lập. Nó đi qua chiến tranh, đi qua hòa bình, đi qua những đổi thay của thời gian, nhưng chưa bao giờ mất đi. Bởi quê hương, cuối cùng, không chỉ là nơi để nhớ, mà là nơi luôn biết cách gọi người ta trở về./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn