Tiếng gọi quê hương bên dòng sông Thoa
Dù bận trăm công nghìn việc quốc gia đại sự ở thủ đô Hà Nội, trong lòng Thủ tướng Phạm Văn Đồng — người con xứ Quảng với tên gọi thân thương "Tô" — luôn đau đáu một nỗi nhớ khôn nguôi về quê nhà Đức Tân, Mộ Đức. Nhất là trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, hình ảnh dòng sông Thoa, rặng tre già và tiếng sóng biển Mỹ Khê luôn hiện về trong tâm trí ông.
Sau ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, trong một chuyến về thăm lại quê hương, ông từ chối ngồi xe sang trọng rước đi giữa phố. Ông bảo tài xế dừng từ xa, rồi đi bộ vào đường làng, bắt tay, ôm trầm lấy những cụ già, những người nông dân chân lấm tay bùn.
Ngồi bên hiên ngôi nhà tranh cũ, ông ăn món cá bống kho tiêu, canh rau muống với trái cà pháo một cách ngon lành. Nhìn những người cháu, người chắt trong dòng họ, ông ân cần dặn dò bằng chất giọng Quảng Ngãi trầm ấm, đặc sệt không hề phai nhạt qua năm tháng:
— Quê hương mình có truyền thống hiếu học, có tinh thần cách mạng kiên cường. Giờ hòa bình rồi, cái giặc cần đánh nhất là giặc dốt và giặc nghèo. Các cháu phải cố gắng học tập, làm lụng để xây dựng quê hương Mộ Đức ngày càng giàu đẹp. Đừng cậy có bác làm Thủ tướng mà lười biếng, mà đòi hỏi đặc quyền.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng thắm đượm tình quê hương, nghĩa đồng bào ấy đã khắc sâu vào tâm khảm người dân Quảng Ngãi về một vị Thủ tướng của nhân dân, suốt đời vì nước vì dân nhưng chưa bao giờ quên đi gốc rễ, cội nguồn của mình.



