Tiếng gọi tên
Tiếng gọi giữa chiến tranh có thể là thực, cũng có thể là ký ức. Nhưng nó đủ để nhắc con người về những điều phía sau.

Giữa một trận đánh hỗn loạn, anh bất chợt nghe thấy ai đó gọi tên mình.
Âm thanh ấy không rõ ràng, bị xé vụn giữa tiếng súng và khói lửa, nhưng vẫn đủ để anh quay lại.
Anh nhìn quanh, không thấy ai. Chỉ có những bóng người di chuyển vội vã và những âm thanh chồng chéo lên nhau.
Một khoảnh khắc rất ngắn thôi, nhưng tim anh chợt thắt lại. Anh không biết đó là ai – đồng đội, hay chỉ là ký ức.
Có thể là giọng của mẹ, cũng có thể là của một người nào đó anh đã từng hứa sẽ trở về.
Anh siết chặt tay, quay lại phía trước. Dù là ai, anh biết mình không được dừng lại.



