TIẾNG GỌI TÊN TRONG ĐÊM
Giữa chiến trường, tiếng gọi tên đồng đội đôi khi là âm thanh khiến người lính nhớ mãi. Đó là tiếng gọi của sự quan tâm, của tình đồng chí và cũng là nỗi ám ảnh khi một người bạn không còn bên cạnh.
Ông Trần Văn Hùng kể rằng trong những đêm hành quân, mọi người luôn phải đi sát nhau.
Trời tối, đường rừng khó đi nên nếu không chú ý rất dễ bị tách khỏi đội hình.
Mỗi khi có người đi chậm phía sau, những người phía trước lại gọi tên để nhắc bạn mình cố gắng theo kịp.
Có những đêm, tiếng gọi ấy vang lên giữa rừng.
“Nam ơi!”
“Có đây!”
“Bình ơi!”
“Đây!”
Những tiếng gọi đơn giản nhưng khiến mọi người cảm thấy yên tâm.
Bởi chỉ cần nghe tiếng trả lời là biết đồng đội vẫn còn ở đó.
Nhưng có một lần, ông gọi tên một người bạn nhiều lần mà không nhận được tiếng trả lời.
Người bạn ấy đã hy sinh.
Từ đó, mỗi khi nghe ai gọi tên mình giữa đêm, ông lại nhớ đến người đồng đội năm xưa.
Nhiều chục năm đã trôi qua, nhưng ký ức ấy vẫn còn nguyên.
Ông nói:
“Ngày ấy chúng tôi gọi tên nhau để biết rằng mình không đơn độc.”
Một tiếng gọi giữa đêm đã trở thành ký ức về tình đồng đội mà ông mang theo suốt cuộc đời.



