Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Hà Văn Hoàn gạt niềm riêng, gánh trên vai chiếc ba lô lép kẹp cùng cây súng AK, hòa vào đoàn quân "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đơn vị của ông được điều động vào thẳng Mặt trận Trị Thiên – Huế, dải đất dốc đứng miền Trung nơi đạn pháo địch cày xới ngày đêm hòng đứt gãy tuyến tiếp viện của ta.
Đặt chân lên chiến trường Trị Thiên, người lính trẻ Hà Văn Hoàn cùng đồng đội phải đối mặt với vô vàn thử thách gay go. Đó là những ngày nếm mật nằm gai dưới giao thông hào ngập bùn đỏ giữa cái nắng cháy da của gió Lào cát trắng, là những đợt mưa bom B-52 gầm rống xé rách màn đêm, và cả những trận mưa rừng rã rích kéo dài thấu xương. Thế nhưng, giữa làn ranh sinh tử, tinh thần của ông vẫn kiên cường như cây rừng đại ngàn. Khi có lệnh tiến công, ông Hoàn lại dũng cảm xông lên phía trước, mưu trí cùng đồng đội bám bạt trận địa, đánh bật nhiều đợt càn quét của địch để giữ vững từng tấc đất quê hương.
Kỷ niệm sâu đậm nhất trong lòng ông Hoàn là tình đồng chí thiêng liêng nơi mảnh đất Trị Thiên gian lao mà anh dũng. Giữa khói bom mù mịt bên dòng sông Thạch Hãn hay dưới chân dãy Trường Sơn, những người lính chia nhau từng ngụm nước suối hiếm hoi, nhường nhau củ sắn lùi ấm nóng giữa đêm lạnh, và sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho nhau trước làn đạn thù. Nhiều người bạn chiến đấu của ông đã vĩnh viễn nằm lại nơi dải đất miền Trung ruột thịt, gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ cho ngày thống nhất.
Chiến tranh lùi xa, ông Hà Văn Hoàn trở về cuộc sống đời thường mang trên mình những vết sẹo thời gian và mái tóc nay đã điểm bạc



