TIẾNG GỌI TỔ QUỐC
Năm ấy, chàng thanh niên Phạm Văn Dương, sinh năm 1953, quê ở xóm Lăng Thành, vừa bước sang tuổi đôi mươi. Khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp mọi miền. Không chút do dự, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng góp một phần sức trẻ để giành lại độc lập, thống nhất cho đất nước.
Ngày chia tay quê hương là một ký ức không bao giờ phai nhạt trong cuộc đời người lính. Mái nhà tranh đơn sơ, những thửa ruộng đã gắn bó từ thuở ấu thơ, con đường làng quen thuộc và bóng dáng cha mẹ đứng lặng trước sân nhà như níu bước chân người con trước giờ lên đường.
Không có những buổi tiễn đưa rộn ràng, cũng chẳng có những lời hẹn ước dài lâu. Bởi giữa thời chiến, ai cũng hiểu rằng người ra đi có thể sẽ không còn ngày trở lại. Trong khoảnh khắc ấy, điều còn lại chỉ là những cái nắm tay thật chặt, ánh mắt chan chứa yêu thương và lời dặn mộc mạc của người thân:
"Đi mạnh giỏi, đánh thắng rồi trở về."
Lời dặn giản dị ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ. Mỗi khi đối mặt với bom đạn, mỗi lần hành quân giữa rừng sâu hay đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, hình ảnh quê hương cùng lời động viên của gia đình lại trở thành nguồn sức mạnh nâng bước người lính.
Ông từng tâm sự rằng, ngày ấy những thanh niên lên đường không nghĩ nhiều đến bản thân mình. Điều thôi thúc họ chính là lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối cùng. Họ hiểu rằng chỉ khi đất nước được hòa bình thì cha mẹ mới thôi thấp thỏm ngóng con, trẻ em mới được cắp sách đến trường và những cánh đồng quê hương mới thật sự yên bình.
Chính tình yêu quê hương, lòng biết ơn với nơi mình sinh ra và lý tưởng cao đẹp vì độc lập dân tộc đã trở thành hành trang quý giá nhất, theo ông Phạm Văn Dương vượt qua biết bao năm tháng chiến tranh khốc liệt. Đó cũng là hành trang tinh thần của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân để đổi lấy nền hòa bình cho Tổ quốc hôm nay.



