TIẾNG GỌI TRONG CĂN HẦM VEN SUỐI NẬM NA
Nhân vật: Phạm Thị Hà và Tạ Quang Lượng Địa bàn: khu vực biên giới Lai Châu – Ma Lù Thàng Thời kỳ: Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc
Đêm 17/2/1979.
Sau một ngày chiến đấu ác liệt, binh nhất Tạ Quang Lượng cùng đồng đội được giao nhiệm vụ tìm kiếm thương binh, liệt sĩ và rút về tuyến sau.
Họ vừa đi vừa phải gỡ những quả mìn đã được cài trước đó.
Trong bóng tối, họ nhìn thấy một ánh đèn le lói từ một căn hầm ven suối Nậm Na.
Lượng lên tiếng:
“Có ai ở đây không?”
Từ trong hầm vang lên tiếng một người phụ nữ.
Ngay sau đó là tiếng lên đạn.
Những người lính nhận ra đó là đồng đội.
Trong căn hầm là hạ sĩ Phạm Thị Hà, chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải đạn của Trung đoàn 741.
Sáng hôm đó, Hà nhận nhiệm vụ tải đạn lên chốt gần Ma Lù Thàng. Đơn vị chủ yếu là nữ nên được ưu tiên rút ra ngoài, nhưng Hà và đồng đội quyết định ở lại chiến đấu.
Trên đường làm nhiệm vụ, Hà và người bạn thân Đỗ Thị Minh Hồng bị pháo địch bắn trúng. Hà bị thương nặng ở đùi và tay.
Trong tình trạng hỗn loạn, bà bị thất lạc khỏi đơn vị.
Và rồi bà nằm một mình trong căn hầm.
Khi nghe tiếng bước chân, bà nghĩ quân địch đã tới. Bà chuẩn bị sẵn vũ khí để chiến đấu đến cùng.
Nhưng tiếng gọi ấy là tiếng của đồng đội.
Tạ Quang Lượng và những người lính đi cùng nhanh chóng băng bó vết thương, đưa Hà ra khỏi căn hầm. Họ cõng bà vượt qua khu vực nguy hiểm, thậm chí ghép những thân cây chuối thành bè để vượt sông.
Sau chiến tranh, Hà và Lượng mất liên lạc.
Ba mươi năm trôi qua.
Hai người mới gặp lại nhau.
Một tiếng gọi trong đêm chiến tranh đã trở thành sợi dây nối hai cuộc đời suốt nhiều thập kỷ.
Bài học cho tuổi trẻ:
Trong hoàn cảnh khốc liệt nhất, tình đồng đội có thể trở thành điểm tựa để con người vượt qua ranh giới sinh tử. Hãy biết sống nghĩa tình, biết giúp đỡ người khác và không bỏ lại đồng đội, đồng chí, đồng bào trong lúc khó khăn.



