Tiếng gọi trong đêm (1)
Một nữ y tá kể lại ca trực trong đêm giữa chiến trường ác liệt, nơi cô phải giành giật sự sống cho thương binh trong điều kiện thiếu thốn và nguy hiểm.
Tôi trở thành y tá khi mới 19 tuổi, được phân công đến một trạm quân y dã chiến trong rừng. Nơi đó chỉ có vài chiếc giường tre, ánh đèn dầu leo lét và những dụng cụ y tế đơn sơ.
Đêm ấy, mưa rừng nặng hạt, tiếng côn trùng hòa lẫn với âm thanh xa xa của bom đạn. Tôi đang chợp mắt thì bỗng nghe tiếng gọi yếu ớt: “Y tá… cứu tôi…”
Một tổ cáng thương vừa đưa về một chiến sĩ bị thương nặng. Anh bị mảnh đạn găm vào ngực, máu thấm ướt cả áo. Chúng tôi lập tức bắt tay vào cấp cứu. Không có đủ thuốc men, tôi chỉ biết cố gắng cầm máu và giữ cho anh tỉnh táo.Anh nắm chặt tay tôi, thì thào hỏi: “Tôi… có qua khỏi không?” Tôi nhìn anh, cố mỉm cười: “Anh sẽ ổn thôi, cố lên!”
Suốt nhiều giờ liền, tôi không rời khỏi bên anh. Mưa vẫn rơi ngoài kia, còn trong trạm, chỉ có tiếng thở gấp gáp và nhịp tim yếu dần.
Gần sáng, tình trạng của anh dần ổn định. Khi mở mắt, anh nhìn tôi, ánh mắt đầy biết ơn nhưng không nói được lời nào. Chỉ cần vậy thôi, tôi đã thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Sau này, tôi không còn nhớ rõ tên anh, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt trong đêm đó ánh mắt của một người đang bám víu vào sự sống, và cũng là động lực để tôi tiếp tục công việc của mình giữa chiến tranh khốc liệt.



