Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Tiếng gọi trong đêm”

“Tiếng gọi trong đêm”

Quảng Ninh28/02/2026Chi đoàn trường TH&THCS Phong Hải (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một cựu trinh sát kể lại rằng, đó là một đêm phục kích giữa rừng già, tối đặc như mực. Đơn vị ông ém quân từ chiều, không ai được phép gây ra dù chỉ một tiếng động. Mỗi người nằm ép mình xuống đất ẩm, tay siết chặt khẩu súng, chờ đợi trong im lặng căng như dây đàn.

Khoảng nửa đêm, khi mọi thứ gần như chìm hẳn vào tĩnh lặng, một âm thanh rất khẽ vang lên từ phía trước — yếu ớt, đứt quãng:
“...Có ai… còn sống không?”

Cả tổ lập tức căng người. Không ai nói, nhưng ai cũng nghĩ giống nhau — có thể là bẫy. Địch thường dùng cách này để nhử lộ vị trí.

Tiếng gọi lại vang lên, lần này nhỏ hơn, như sắp tắt:
“...Xin… nước…”

Không khí nặng đi. Nếu là bẫy, chỉ cần một người cử động là cả tổ có thể bị lộ. Nhưng nếu không phải… thì ngoài kia là một người đang chết khát.

Thời gian trôi qua từng giây dài đến nghẹt thở. Rồi một người trong tổ — cũng là người kể chuyện — khẽ dịch tay, ra hiệu xin đi. Không ai ngăn, cũng không ai đồng ý. Nhưng ánh mắt của họ gặp nhau trong bóng tối — đủ hiểu.

Ông bắt đầu bò. Từng chút một. Chậm đến mức gần như không cảm nhận được mình đang di chuyển. Mỗi lần lá khô kêu nhẹ là tim như dừng lại.

Tiếng gọi không còn nữa.

Khi đến gần, ông nhìn thấy một bóng người nằm nghiêng dưới đất. Không phải đồng đội. Bộ quân phục khác. Một người lính đối phương, máu thấm đẫm bên hông, hơi thở chỉ còn thoi thóp.

Người lính ấy mở mắt khi nghe tiếng động. Ánh mắt mờ đục, nhưng không còn sự cảnh giác — chỉ còn lại một nỗi cầu xin rất con người.

Không một lời nói.

Người trinh sát lấy bi đông, mở nắp, khẽ nâng đầu anh ta lên. Dòng nước chảy chậm vào đôi môi khô nứt. Người lính kia uống từng ngụm nhỏ, rồi thở ra một hơi dài, như vừa đi qua ranh giới cuối cùng.

Trong khoảnh khắc đó, không còn hai chiến tuyến. Chỉ còn hai con người — một người sắp ra đi, một người chứng kiến.

Người trinh sát đặt lại bi đông, nhẹ nhàng hạ đầu anh xuống. Không hỏi tên, không hỏi gì thêm. Ông quay lưng, bò trở lại vị trí cũ.

Phía sau, không còn tiếng gọi nữa.

Sáng hôm sau, khi đơn vị rút đi, ông có nhìn lại nơi đó một lần. Người lính kia đã nằm yên, gương mặt thanh thản hơn đêm trước.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn nhớ ánh mắt ấy. Không phải ánh mắt của kẻ thù… mà là ánh mắt của một con người, ở giây phút cuối cùng, chỉ cần một ngụm nước — và một sự tử tế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn