Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tiếng gọi trong đêm

Đêm ấy, gió thổi rất mạnh. Căn nhà nhỏ của gia đình tôi rung lên từng hồi theo tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi nằm co ro trong chăn, cố nhắm mắt ngủ. Nhưng rồi, một âm thanh quen thuộc lại vang lên: — “Lành… Lành ơi…” Đó là tiếng của cha tôi – ông Nguyễn Văn Hòa, một thương binh trở về từ chiến tranh với những vết thương không bao giờ lành hẳn. Cha thường gọi mẹ như vậy vào mỗi đêm, khi những cơn đau từ vết thương cũ hành hạ. Giọng ông khàn đặc, đứt quãng, như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau. Mẹ tô

Quảng Ngãi01/04/2026Trần Thị Trinh (xã Mỏ Cày)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, gió thổi rất mạnh.

Căn nhà nhỏ của gia đình tôi rung lên từng hồi theo tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi nằm co ro trong chăn, cố nhắm mắt ngủ. Nhưng rồi, một âm thanh quen thuộc lại vang lên:

— “Lành… Lành ơi…”

Đó là tiếng của cha tôi – ông Nguyễn Văn Hòa, một thương binh trở về từ chiến tranh với những vết thương không bao giờ lành hẳn.

Cha thường gọi mẹ như vậy vào mỗi đêm, khi những cơn đau từ vết thương cũ hành hạ. Giọng ông khàn đặc, đứt quãng, như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau.

Mẹ tôi – bà Trần Thị Lành – gần như bật dậy ngay lập tức. Dù đã rất mệt sau một ngày làm ruộng, mẹ vẫn không bao giờ để cha gọi đến lần thứ hai.

Mẹ vội vàng thắp đèn, chạy đến bên giường. Đôi tay gầy guộc của mẹ nhẹ nhàng xoa lên đôi chân tật nguyền của cha.

— “Tôi đây… ông đỡ đau chưa?”

Cha không trả lời, chỉ nắm chặt tay mẹ. Bàn tay ông run rẩy, lạnh ngắt.

Những đêm như thế, tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần.

Có lần, cơn đau khiến cha mất kiểm soát. Ông gạt mạnh tay, làm đổ cả bát thuốc mẹ vừa chuẩn bị. Thuốc văng tung tóe trên nền đất.

— “Bà để tôi yên! Tôi mệt rồi!”

Tôi hoảng sợ. Nhưng mẹ… vẫn bình tĩnh.

Mẹ lặng lẽ lau sạch nền nhà, rồi pha lại bát thuốc khác. Khi đưa cho cha, giọng mẹ vẫn nhẹ như gió:

— “Ông uống đi… rồi sẽ đỡ.”

Tôi không hiểu sao mẹ có thể chịu đựng được như vậy.

Cho đến một đêm.

Đêm ấy, cha không gọi nữa.

Căn nhà yên tĩnh đến lạ thường. Không có tiếng rên, không có tiếng gọi.

Mẹ vẫn thức. Mẹ ngồi bên giường, nắm tay cha, như chờ đợi điều gì đó.

Rồi tôi thấy… nước mắt mẹ rơi.

Không thành tiếng.

Không gào khóc.

Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, rơi xuống bàn tay đã lạnh dần của cha.

Tôi chạy lại, gọi lớn:

— “Cha ơi!”

Nhưng cha không trả lời nữa.

Lần đầu tiên… và cũng là lần cuối cùng… cha không gọi mẹ trong đêm.

Từ hôm đó, mỗi khi gió thổi qua khe cửa, tôi vẫn nghe như có tiếng gọi:

— “Lành ơi…”

Nhưng không còn ai đáp lại nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn