Tiếng gọi trong đêm
Bác Đức kể về một lần lạc giữa rừng và được đồng đội tìm thấy nhờ tiếng gọi tên. Kỷ niệm giản dị ấy trở thành biểu tượng của tình đồng đội, sự tin cậy và cảm giác không bao giờ đơn độc.

Bác nhập ngũ năm 1972 và được điều vào chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Một trong những điều Bác nhớ nhất là cách những người lính gọi tên nhau.
Ban ngày, mọi người thường nói chuyện, cười đùa như những người bạn bình thường.
Nhưng ban đêm, trong những lúc làm nhiệm vụ, chỉ cần nghe tiếng gọi tên nhau cũng cảm thấy yên tâm.
Có một lần, giữa đêm tối, Bác bị lạc khỏi nhóm.
Bác đứng giữa một khu rừng, không nhìn thấy ai.
Bác gọi:
“Minh ơi!”
Không có tiếng trả lời.
Bác gọi lần nữa.
Một lúc sau, từ xa vang lên:
“Đức đấy à?”
Bác nhận ra giọng người bạn.
Bác đi theo tiếng gọi ấy.
Cuối cùng hai người gặp được nhau.
Chẳng ai nói gì nhiều. Chỉ vỗ vai nhau rồi tiếp tục đi.
Sau chiến tranh, Bác mới nhận ra tiếng gọi tên của một người bạn đôi khi có ý nghĩa lớn đến thế.
Nó cho Bác biết mình không đơn độc.
Nhiều năm sau, trong một lần họp mặt, Bác gặp lại Minh.
Hai người đã già.
Bác hỏi:
“Cậu còn nhớ đêm ấy không?”
Minh cười:
“Nhớ chứ. Cậu gọi to quá, cả rừng nghe thấy.”
Hai người cùng cười.
Chiến tranh đã đi qua rất lâu, nhưng chỉ một tiếng gọi tên cũng đủ đưa Bác trở lại những năm tháng tuổi trẻ.


