Tiếng gọi trong đêm bom
Đêm xuống trên xã Khánh Thiện, không gian tĩnh lặng. Trong căn phòng nhỏ của nhà văn hóa, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt trầm tư của bác Năm – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Bắc những năm chiến tranh phá hoại.
Bác bắt đầu câu chuyện bằng một giọng chậm rãi, nặng trĩu:
“Có những ký ức… bác không muốn nhớ lại. Nhưng cũng không thể nào quên…”
Đó là một đêm mùa hè oi bức tại vùng quê Ninh Bình. Trăng vừa lên thì còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Máy bay địch kéo đến, từng đợt bom dội xuống khu dân cư ven sông.
Bác Năm khi ấy là dân quân trực chiến. Ngay khi tiếng nổ vừa dứt, bác cùng tổ cứu hộ lao vào khu vực bị đánh phá.
“Cảnh tượng lúc đó… như địa ngục…” – bác nghẹn giọng.
Nhà cửa đổ sập, cây cối cháy đen, khói bụi mù mịt. Tiếng khóc, tiếng gọi người thân vang lên khắp nơi. Bác và đồng đội chia nhau tìm kiếm người bị nạn trong đống đổ nát.
Bất chợt, trong đêm tối, bác nghe thấy một tiếng gọi yếu ớt:
“Chú ơi… cứu mẹ cháu với…”
Bác lần theo tiếng gọi, phát hiện một em bé khoảng 7–8 tuổi, người lấm lem bụi đất, đang cố lay một người phụ nữ nằm bất động bên cạnh.
Bác vội vàng kiểm tra… nhưng người mẹ đã không còn nữa.
“Lúc đó… bác không biết phải nói gì với đứa bé…” – giọng bác run lên.
Đứa trẻ vẫn cố gọi:
“Mẹ ơi… dậy đi mẹ…”
Bác Năm siết chặt tay, rồi nhẹ nhàng ôm lấy em:
“Mẹ con… đang nghỉ rồi… chú sẽ đưa con đi…”
Đứa bé òa khóc trong vòng tay bác, tiếng khóc xé lòng giữa không gian hoang tàn.
Sau đêm đó, em bé được đưa về nơi an toàn, nhưng không còn người thân nào. Còn bác Năm… từ đó luôn bị ám ảnh bởi tiếng gọi trong đêm ấy.
“Các cháu biết không… chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống… mà còn để lại những vết thương không bao giờ lành…”
Căn phòng lặng đi. Không ai nói một lời.
Bác Năm nhìn các đoàn viên, ánh mắt sâu thẳm:
“Các cháu bây giờ có thể không hiểu hết… nhưng hãy nhớ rằng hòa bình này không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng nước mắt của rất nhiều người… như đứa bé năm đó.”
Ngoài kia, đêm vẫn yên tĩnh. Nhưng trong lòng mỗi người, câu chuyện vừa nghe như vẫn còn vang vọng – tiếng gọi yếu ớt trong đêm bom năm nào, nhắc nhớ về những mất mát không thể nào quên của chiến tranh.



