Bài viết

TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM

Có những âm thanh đi theo con người suốt cả cuộc đời. Với nhiều cựu chiến binh, đó không phải là tiếng súng, mà là những tiếng gọi trong đêm – tiếng gọi của đồng đội, của nhiệm vụ, của trách nhiệm không thể chối từ.

Cựu chiến binh Lê Văn Minh vẫn nhớ những đêm hành quân trong rừng sâu. Đêm tối đặc quánh, chỉ có ánh trăng mờ hoặc ánh sao yếu ớt. Mọi người đi thành hàng, giữ khoảng cách, không ai nói lớn. Nhưng chỉ cần một tiếng gọi khẽ: “Minh ơi, giữ đội hình!”, là tất cả lập tức tỉnh táo.

Có những đêm vừa chợp mắt, chưa kịp ấm chỗ đã có lệnh di chuyển. Tiếng gọi vang lên không to, nhưng dứt khoát. Người lính bật dậy theo phản xạ, khoác ba lô, cầm súng, sẵn sàng lên đường. Không ai hỏi đi đâu, cũng không ai hỏi bao giờ quay lại.

Trong chiến tranh, mệnh lệnh không chỉ là nhiệm vụ, mà là sự sống còn của cả đơn vị.

Ông Minh kể, có lần đang ngủ, bất chợt nghe tiếng gọi gấp gáp. Đơn vị phải rời vị trí ngay trong đêm. Chỉ vài giờ sau, nơi họ vừa trú bị pháo bắn trúng. Nếu chậm lại một chút, có lẽ hậu quả đã khác.

Những tiếng gọi ấy đã cứu họ, nhưng cũng có những tiếng gọi không bao giờ được đáp lại.

Có những người gọi tên đồng đội giữa trận đánh, nhưng không thấy trả lời. Có những tiếng gọi chìm trong tiếng nổ. Và có những cái tên được gọi lên mãi về sau, trong ký ức của những người còn sống.

Sau chiến tranh, đêm xuống, ông Minh nhiều khi vẫn giật mình tỉnh giấc. Không còn tiếng gọi nào nữa, nhưng cảm giác thì vẫn còn. Một phần của ký ức đã ở lại mãi.

Ông không kể nhiều về những trận đánh. Nhưng khi nhắc đến “tiếng gọi trong đêm”, giọng ông chậm lại. Bởi đó không chỉ là âm thanh, mà là cả một thời không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn