TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM GÁC
Trong đời lính của bác Lê Ngọc Thọ, có những kỷ niệm không gắn với trận đánh lớn, nhưng lại in sâu vào trí nhớ bởi sự căng thẳng và cảm xúc khó quên. Một trong số đó là một đêm gác giữa rừng sâu ở Campuchia, vào khoảng năm 1983.
Đêm ấy, bác được phân công gác ca cuối. Rừng im lặng lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng và gió thổi nhẹ qua tán lá. Trong bóng tối, mọi giác quan như căng ra gấp bội. Bác kể:
“Gác đêm là lúc dễ nghĩ nhiều nhất. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng khiến tim đập mạnh.”
Khoảng gần sáng, bác bỗng nghe thấy tiếng gọi khe khẽ, như có người gọi tên mình. Bác lập tức siết chặt khẩu súng, mắt hướng về phía âm thanh. Tim đập thình thịch, bác chuẩn bị sẵn sàng phương án xử lý nếu địch xuất hiện. Nhưng rồi, trong ánh sáng mờ mờ, một đồng đội từ tổ tuần tra trở về, do mệt quá nên lạc hướng, gọi nhầm tên bác.
Khi nhận ra đó là người mình quen, bác thở phào nhẹ nhõm.
“Lúc ấy mới thấy mồ hôi ướt cả lưng áo,” bác cười nhớ lại.
Sau đêm đó, bác càng hiểu rõ hơn trách nhiệm của người lính gác. Chỉ một phút lơ là cũng có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm. Kỷ niệm ấy không ồn ào, nhưng theo bác suốt đời, nhắc bác nhớ rằng trong chiến tranh, sự tỉnh táo và tinh thần cảnh giác là điều giữ cho người lính và đồng đội được sống sót.



