Bài viết

TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM Ở ĐƯỜNG 20 – QUYẾT THẮNG

Hưng Yên17/11/2025đoàn xã long hưng (đoàn xã long hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật chính là chị Võ Thị Tâm, nguyên nữ thanh niên xung phong thuộc Đội 2, Tổng đội TNXP 559, từng bám trụ trên “tọa độ lửa” – đường 20 Quyết Thắng suốt những năm 1968–1972.

Chị kể lại:

Những năm đó, đường 20 – Quyết Thắng là tuyến vận tải trọng yếu vào chiến trường Trị – Thiên. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất đá đổ sập liên tục. Công việc của đội chị là mở đường, san lấp hố bom, kéo dây thông tin và cứu thương khi xe trúng mìn.

Đêm định mệnh tháng 11 năm 1971

Hôm đó mưa rừng xối xả, sương phủ đặc như khói. Đơn vị đang trực chiến thì bất ngờ máy bay Mỹ ập tới ném loạt bom nặng dọc tuyến cua chữ A – nơi được coi là “tử địa” của con đường.

Khi tiếng bom vừa dứt, đội trưởng hô:
“Các em theo chị, xuống cứu thương ngay!”

Đèn pin bị cấm dùng để tránh bị phát hiện, cả đội bò dọc con đường chìm trong khói đất. Đến gần một hố bom còn bốc khói, chị Tâm nghe tiếng rên rất nhỏ:

“Các chị ơi… cứu với…”

Lần theo tiếng gọi, họ thấy một chiến sĩ lái xe bị đất đá vùi gần nửa người, chân kẹt dưới trục xe. Máu thấm ra ướt cả nền đất. Không chần chừ, chị Tâm lao vào bới đất bằng tay không, mặc cho mảnh bom còn nóng cắt rách tay chị.

Nhưng một quả bom bi chưa nổ nằm ngay cạnh đó. Đồng đội la lớn:
“Tâm! Tránh ra! Bom chưa nổ!”

Chị chỉ đáp lại đúng một câu:
“Còn người là còn hy vọng!”

Chị tiếp tục đào, đá đập vào các ngón tay bật máu. Cuối cùng, cả đội kéo được anh lái xe ra, băng lại vết thương rồi khiêng vào hầm cấp cứu.

Khoảnh khắc không quên

Vừa đưa anh vào nơi an toàn thì bom lại nổ ầm phía sau. Nếu chậm vài phút, chị Tâm và cả đội có thể đã nằm lại ngay hố bom ấy.

Nhiều năm sau gặp lại, người lính lái xe – nay là một cựu chiến binh già – nắm chặt tay chị, nước mắt rưng rưng:

“Hôm đó, giữa cái chết kề bên, tôi nghe tiếng chị gọi. Tưởng như tiếng gọi của chính sự sống. Nhờ mấy chị, tôi có ngày hôm nay.”

Chị Tâm cười hiền:
“Ngày đó, tụi tôi chỉ nghĩ giản đơn: đồng đội còn nằm lại là mình chưa được phép nghỉ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn