TIẾNG GỌI TRONG HOA LỬA-NDC
Năm ấy, tôi mới mười bảy tuổi, làm y tá tại một trạm cứu thương nhỏ gần chiến trường. Công việc của tôi là chăm sóc những người bị thương được đưa về. Tôi còn nhớ rõ một buổi chiều mưa.
Năm ấy, tôi mới mười bảy tuổi, làm y tá tại một trạm cứu thương nhỏ gần chiến trường. Công việc của tôi là chăm sóc những người bị thương được đưa về.
Tôi còn nhớ rõ một buổi chiều mưa.
Trạm của chúng tôi vừa tiếp nhận vài thương binh thì bất ngờ tiếng bom vang lên. Mặt đất rung chuyển, mái lá trên đầu rung bần bật.
Rồi bầu trời sáng rực.
Những ánh lửa rơi xuống như những bông hoa đỏ cháy.
Nhưng đó không phải hoa.
Đó là chiến tranh.
Chúng tôi vội vàng đưa những người bị thương xuống hầm. Tiếng rên đau, tiếng gọi nhau, tất cả hòa vào tiếng bom nổ.
Trong lúc hỗn loạn ấy, tôi nghe thấy một giọng yếu ớt:
“Em ơi… giúp anh…”
Tôi lần theo tiếng gọi. Một anh lính trẻ đang nằm ở góc trạm, máu thấm đỏ băng vải. Tôi quỳ xuống bên cạnh, cố gắng băng lại vết thương cho anh.
Tay tôi run, nhưng tôi không dám dừng lại.
Bên ngoài, những “hoa lửa” vẫn tiếp tục nở.
Anh lính nắm lấy tay tôi, khẽ nói:
“Đừng lo… anh chịu được…”
Tôi không biết nói gì, chỉ lặng lẽ làm việc của mình.
Sau trận bom, trạm cứu thương tan hoang. Chúng tôi mất đi nhiều người… trong đó có cả anh lính trẻ hôm ấy.
Tôi không kịp biết tên anh.
Chỉ nhớ ánh mắt và bàn tay nắm chặt lấy tay tôi giữa những “hoa lửa”.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng pháo hoa, tôi lại nhớ đến tiếng gọi năm xưa.
Tiếng gọi giữa chiến tranh.
Tiếng gọi của sự sống.
Tôi kể lại câu chuyện này không phải để buồn, mà để nhớ — nhớ rằng đã có những con người rất bình thường nhưng vô cùng dũng cảm.
Và tôi — Nguyễn Thị Mai — là người đã nghe thấy tiếng gọi ấy trong thời hoa lửa.



