Tiếng Gọi Trong Khói
Một tiếng gọi cứu sống cả một người lính.
Khói dày đặc đến mức Nam không nhìn rõ được quá vài bước chân. Tiếng súng, tiếng nổ hòa vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn khiến đầu óc anh quay cuồng.
Anh gọi tên đồng đội, nhưng không ai trả lời.
Rồi anh nghe thấy một giọng nói:
“Nam, bên này!”
Anh quay lại. Không thấy ai. Nhưng giọng nói ấy quen lắm—giống hệt Tuấn, người đã ngã xuống trong trận trước.
Nam đứng khựng lại. Lý trí bảo anh đó chỉ là ảo giác. Nhưng trái tim lại thúc giục anh bước theo.
Anh đi về phía có tiếng gọi. Mỗi bước đi đều đầy do dự. Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau—ngay nơi anh vừa đứng.
Nam quay lại, tim đập dồn dập.
Nếu anh không bước đi, có lẽ giờ này…
Khói dần tan. Đồng đội tìm thấy anh. Không ai hiểu vì sao anh lại ở vị trí ấy.
Nam không giải thích. Anh chỉ nhìn vào khoảng không phía trước, nơi anh đã nghe thấy tiếng gọi.
Từ đó về sau, mỗi khi nhớ lại, anh không còn sợ nữa.
Vì anh tin—có những người đã đi xa, nhưng vẫn ở lại theo một cách nào đó.



