Tiếng gọi trong làn khói
Khói phủ kín cả khu vực. Sau một đợt giao tranh, mọi người phải tạm thời giữ vị trí và chờ tình hình ổn định. Trong màn khói mờ đục, tiếng người gọi nhau vang lên từng lúc. — Anh em đâu rồi? Không ai trả lời ngay. Tôi cố nhìn qua làn khói nhưng chỉ thấy những bóng người thấp thoáng. Rồi từ phía trước vọng lại một tiếng gọi:

Khói phủ kín cả khu vực.
Sau một đợt giao tranh, mọi người phải tạm thời giữ vị trí và chờ tình hình ổn định. Trong màn khói mờ đục, tiếng người gọi nhau vang lên từng lúc.
— Anh em đâu rồi?
Không ai trả lời ngay.
Tôi cố nhìn qua làn khói nhưng chỉ thấy những bóng người thấp thoáng.
Rồi từ phía trước vọng lại một tiếng gọi:
— Được!
Tôi nhận ra giọng Lâm.
Tôi lập tức đáp:
— Tao đây! Cậu ở đâu?
— Bên trái!
Tôi nghe tiếng nhưng chưa nhìn thấy người.
Tôi gọi tiếp:
— Có ai bên cạnh cậu không?
— Có Hòa!
Nghe được hai cái tên ấy, lòng tôi nhẹ đi một chút.
Trong những lúc tầm nhìn bị hạn chế, điều khiến người lính yên tâm nhất đôi khi chỉ là nghe thấy tiếng của đồng đội.
Chúng tôi gọi nhau từng tiếng một.
— Páo đâu?
— Tôi đây!
— Hòa đâu?
— Ở đây!
Những tiếng gọi ngắn nối tiếp nhau trong làn khói.
Không ai nhìn rõ nhau.
Nhưng chúng tôi biết mình vẫn còn ở gần nhau.
Khi khói bắt đầu loãng, từng khuôn mặt dần hiện ra.
Lâm phủi bụi trên vai áo rồi cười:
— Nghe tiếng mi là biết vẫn còn đủ người.
Tôi đáp:
— Chỉ cần còn nghe thấy tiếng nhau là được.
Mọi người kiểm tra lại quân số, chăm sóc những người cần được hỗ trợ rồi tiếp tục chờ lệnh.
Chiều hôm ấy, chúng tôi rời khỏi khu vực.
Tôi ngoái nhìn phía sau.
Khói đã tan gần hết.
Rừng lại hiện ra với màu xanh quen thuộc.
Nhưng tôi biết mình sẽ nhớ mãi những tiếng gọi trong màn khói hôm ấy.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Trong chiến tranh, có những lúc mắt không nhìn thấy nhau, nhưng tai vẫn nghe được tiếng đồng đội. Chỉ một tiếng gọi thôi cũng đủ biết mình không đơn độc.”
Bác nói rằng tiếng gọi ấy không chỉ để tìm một người.
Nó còn là một cách để nhắc nhau rằng:
“Tôi vẫn ở đây. Anh em vẫn ở đây.”
Và giữa những năm tháng khắc nghiệt, đôi khi một tiếng gọi bình thường lại trở thành điều khiến người lính vững lòng nhất.
Khói rồi sẽ tan. Những năm tháng chiến tranh rồi cũng lùi xa. Nhưng tiếng gọi tên nhau của những người từng cùng chung một đội hình vẫn có thể ở lại trong ký ức suốt cả một đời.


