Cựu chiến binh

Tiếng gọi trong rừng già-NĐC

Tôi là Nguyễn Đức Thắng, một người lính vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là lái xe chở hàng vào chiến trường. Ban ngày, xe phải ẩn nấp trong rừng. Ban đêm mới được di chuyển. Một đêm, tôi đang lái xe qua một đoạn đường hẹp thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. Bom rơi ngay phía trước. Tôi phanh gấp. Chiếc xe dừng lại, nhưng phía sau cũng có xe khác đang tiến đến. Nếu không xử lý nhanh, cả đoàn xe sẽ bị kẹt lại — và trở thành mục tiêu. Ngay lúc đó, tôi nghe thấy ti

Hà Tĩnh10/04/2026Trần Quốc Mạnh (THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Đức Thắng, một người lính vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.

Công việc của chúng tôi là lái xe chở hàng vào chiến trường.

Ban ngày, xe phải ẩn nấp trong rừng.
Ban đêm mới được di chuyển.

Một đêm, tôi đang lái xe qua một đoạn đường hẹp thì bất ngờ bị máy bay phát hiện.

Bom rơi ngay phía trước.

Tôi phanh gấp.

Chiếc xe dừng lại, nhưng phía sau cũng có xe khác đang tiến đến.

Nếu không xử lý nhanh, cả đoàn xe sẽ bị kẹt lại — và trở thành mục tiêu.

Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng gọi yếu ớt bên đường:

“Cứu… tôi…”

Tôi nhìn ra — một người lính bị thương đang nằm bên vệ đường.

Có lẽ anh bị trúng bom từ trước.

Tôi phân vân.

Nếu dừng lại lâu — cả đoàn xe gặp nguy hiểm.
Nếu bỏ đi — người lính đó có thể không qua khỏi.

Tôi quyết định kéo anh lên xe.

Chỉ vài giây thôi.

Nhưng đó là những giây căng thẳng nhất.

Tôi tăng tốc.

Xe lao đi trong đêm.

Bom vẫn rơi phía sau.

Khi đến nơi an toàn, người lính được đưa đi cứu chữa.

Anh sống.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi gặp lại anh.

Anh nắm chặt tay tôi và nói:

“Nếu hôm đó anh không dừng lại…”

Tôi chỉ cười.

Vì tôi biết, lúc đó, bất kỳ ai cũng sẽ làm như vậy.

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn.

Mà còn là những quyết định rất nhanh —
nhưng có thể thay đổi cả một cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn