Tiếng gọi trong sương
Một buổi sáng sớm, sương mù dày đặc phủ kín khu rừng. Đơn vị chúng tôi di chuyển trong im lặng. Bất chợt, có tiếng gọi nhỏ vang lên phía trước. Đó là giọng của một đồng đội bị lạc. Chúng tôi gọi lại, nhưng âm thanh bị sương nuốt mất. Tôi chạy theo hướng đó, tim đập nhanh. Nhưng khi đến nơi, không còn thấy ai. Chỉ có rừng và sương. Sau này, chúng tôi không tìm lại được người đó nữa. Tiếng gọi hôm ấy vẫn ám ảnh tôi. Nó nhắc rằng trong chiến tranh, có những mất mát không có lời giải thích.


