Tiếng gọi trong sương
Buổi sáng hôm đó sương dày đến mức cả dãy núi như biến mất. Đứng trên chốt nhìn xuống chỉ thấy một màu trắng đục, im lặng và lạnh buốt. Chúng tôi được lệnh giữ vị trí, hạn chế di chuyển. Trong màn sương như thế, mọi thứ đều trở nên gần mà cũng rất xa. Khoảng gần trưa, từ phía sườn núi vọng lên một tiếng gọi rất khẽ. Không rõ tiếng ai, chỉ nghe như ai đó gọi tên đồng đội. Chúng tôi lập tức cảnh giác, ai vào vị trí nấy. Nhưng rồi lại im lặng. Một lúc sau, tiếng gọi lại vang lên. Lần này rõ hơn, kéo dài, đứt quãng. Một anh trong tiểu đội nói nhỏ:
“Có thể là người của mình.” Chúng tôi chia nhau men theo sườn núi, đi thật chậm trong màn sương đặc. Tim đập mạnh vì không biết phía trước là gì. Tiếng gọi dẫn chúng tôi đến một khe đá sâu. Ở đó, một người lính bị lạc đơn vị từ đêm trước, kiệt sức và lạnh cóng. Cậu đã gọi suốt nhiều giờ, nhưng sương quá dày nên không ai nghe thấy. Khi chúng tôi tìm thấy, cậu chỉ còn đủ sức nói một câu:
“Em tưởng… không ai nghe.” Chúng tôi dìu cậu về chốt. Trên đường đi, sương bắt đầu tan dần. Những dãy núi hiện ra từng chút một, như bức màn được kéo lên chậm rãi. Buổi chiều hôm đó, lần đầu tiên tôi nhận ra: trong chiến tranh, đôi khi điều quý giá nhất không phải là chiến thắng. Mà là việc một tiếng gọi không bị bỏ lại trong sương.



