Bài viết

Tiếng Gọi Trong Sương Sớm

Một tiếng gọi giữa màn sương mù dày đặc đã cứu sống cả tổ trinh sát, nhưng người cất tiếng gọi ấy lại mãi mãi không trở về.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Khải kể rằng tổ trinh sát của ông gồm 5 người, được giao nhiệm vụ luồn sâu vào rừng để nắm tình hình. Đó là những ngày đầu mùa khô, nhưng sáng sớm ở Tây Nguyên vẫn phủ kín sương mù, tầm nhìn rất hạn chế.

Trong tổ có một chiến sĩ trẻ tên là Đỗ Văn Nam – nhanh nhẹn, gan dạ và đặc biệt rất tinh ý. Nam thường đi đầu, vừa quan sát vừa dò đường.

Sáng hôm ấy, khi cả tổ đang di chuyển men theo một triền đồi, sương dày đến mức không nhìn rõ người phía trước. Mọi người đi cách nhau chỉ vài mét nhưng vẫn chỉ thấy bóng mờ.

Bất chợt, từ phía trước vang lên tiếng Nam gọi khẽ nhưng dứt khoát:
“Dừng lại! Có gì đó không ổn!”

Cả tổ lập tức nằm rạp xuống. Khải bò lên phía trước, và phát hiện chỉ cách họ vài bước chân là một bãi mìn được ngụy trang rất khéo.

Nếu không có tiếng gọi ấy, có lẽ cả tổ đã bước vào.

Mọi người thở phào, nhưng khi gọi lại thì không thấy Nam trả lời. Khải cùng một đồng đội lần theo dấu chân thì phát hiện Nam đã trượt xuống một hố sâu bên sườn đồi, có thể do vội quay lại báo hiệu.

Khi họ tiếp cận được, Nam đã bị thương rất nặng. Anh vẫn còn tỉnh, cố nói trong hơi thở yếu:
“May… mọi người… chưa bước tới…”

Đó là những lời cuối cùng của anh.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đơn vị quay lại đưa Nam về. Nơi đó, sáng hôm ấy sương vẫn dày như cũ, che phủ tất cả – chỉ còn ký ức là không thể xóa.

Ông Khải kể: “Đến giờ tôi vẫn nhớ tiếng gọi ấy. Trong rừng sâu, giữa sương mù, nó rõ ràng hơn bất cứ thứ gì.”

Nhiều năm sau, mỗi khi gặp sương sớm, ông lại lặng đi. Không phải vì lạnh, mà vì nhớ đến một người đã kịp gọi đồng đội dừng lại… nhưng không kịp giữ mình ở lại.

“Có những tiếng gọi,” ông nói, “không chỉ cứu người – mà còn ở lại suốt cả một đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn