Tiếng gọi từ biên cương và hành trình rời quê mẹ Liên Trì
Trong ký ức của người cựu chiến binh già tại xã Liên Trì, những ngày tháng của năm tháng "hoa lửa" ấy bắt đầu không phải bằng tiếng súng, mà bằng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Khi ấy, chàng thanh niên trẻ rời quê hương Ninh Bình với một tâm thế rực cháy. Liên Trì ngày ấy còn nghèo, những cánh đồng chiêm trũng và rặng núi đá vôi bao bọc lấy xóm làng, nhưng ý chí của những người con vùng đất này thì chưa bao giờ nhỏ bé. Bước chân rời làng, bác mang theo hơi ấm của nồi cơm mẹ nấu vội và lời dặn dò của cha: "Đi chiến đấu cho ra cái chất người Yên Mô, gian khổ mấy cũng không được lùi bước".
Hành trình từ vùng đồng bằng tiến về biên giới Lào Cai là một cuộc chuyển mình đầy thử thách. Thay vì những con đường làng bằng phẳng, bác đối mặt với những dốc cao dựng đứng, những cánh rừng già mờ sương khói của vùng biên ải phía Bắc. Đơn vị pháo cao xạ của bác được giao nhiệm vụ bảo vệ vùng trời biên giới, một trọng trách vô cùng nặng nề. Bác kể rằng, ngày đầu đặt chân đến Lào Cai, cái lạnh của vùng cao như muốn cắt vào da thịt, khác hẳn với cái nắng nồng nàn của quê hương Ninh Bình. Thế nhưng, nhìn những nòng pháo hướng thẳng lên bầu trời, nhìn những bản làng biên giới đang cần được bảo vệ, nỗi nhớ nhà dường như nhường chỗ cho lòng quyết tâm sắt đá.
Mỗi mét đường hành quân, mỗi đêm thức trắng bên mâm pháo đều là một trang sử được viết bằng mồ hôi. Bác nhớ nhất là những lúc đơn vị phải kéo pháo lên đỉnh cao. Sức người và dây thừng chọi với sức nặng của thép và độ dốc của núi. "Hò dô ta nào!", tiếng hô vang vọng giữa đại ngàn như xua tan đi mệt mỏi. Với bác, đó không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà là sự dâng hiến trọn vẹn của tuổi thanh xuân. Bài viết này là lời tri ân cho sự khởi đầu đầy quả cảm của một người con Liên Trì, người đã đem tinh thần của núi non quê hương lên trấn giữ vùng biên cương xa xôi của Tổ quốc.



