Bài viết

Tiếng gọi từ biên giới P2

Lào Cai20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cha từng là bộ đội chống Pháp, mất sớm vì bệnh cũ tái phát. Mẹ anh bán hàng ngoài chợ nuôi ba anh em khôn lớn.

Ngày Hòa xin tình nguyện lên biên giới, mẹ anh lặng im rất lâu.

Bà chỉ hỏi:

– Trên đó nguy hiểm lắm phải không con?

Hòa cười nhẹ:

– Ở đâu đất nước cần thì con đi thôi má.

Người mẹ già quay mặt lau nước mắt.

Bà biết con trai mình giống cha nó.

Một khi đã chọn con đường ấy thì sẽ không bao giờ lùi bước.

Ở đồn biên phòng, Hòa là người trẻ nhất.

Anh nhanh nhẹn, gan dạ và đặc biệt rất thương dân bản.

Ngoài những buổi tuần tra dọc biên giới, anh thường xuống các bản làng giúp người dân sửa nhà, gùi muối hoặc dạy chữ cho trẻ con.

Bọn trẻ trong bản rất quý anh.

Mỗi lần thấy bóng Hòa xuất hiện trên con dốc đá, chúng lại ùa ra ríu rít:

– Anh Hòa tới rồi!

Anh thường lấy trong túi áo ra vài viên kẹo nhỏ chia cho lũ trẻ rồi xoa đầu chúng cười hiền.

Già làng nhiều lần nói:

– Bộ đội như con cháu trong nhà mình vậy.

Nhưng cuộc sống nơi biên giới không chỉ có những ngày yên bình.

Tình hình lúc ấy vô cùng căng thẳng.

Những vụ xung đột nhỏ thường xuyên xảy ra dọc tuyến biên giới.

Tiếng súng đôi khi vang lên giữa đêm khuya rồi lại chìm vào im lặng đáng sợ của núi rừng.

Các tổ tuần tra phải đi liên tục.

Có chuyến kéo dài nhiều ngày giữa rét buốt và sương mù dày đặc.

Họ ngủ trong hang đá.

Ăn lương khô bên bếp lửa nhỏ.

Và luôn mang súng bên mình ngay cả lúc ngủ.

Một đêm cuối đông, Hòa cùng tổ tuần tra trở về sau nhiều ngày băng rừng.

Sương xuống dày đặc.

Gió lạnh quất rát mặt.

Từ xa, ánh đèn dầu trong đồn hiện lên leo lét giữa màn đêm khiến ai cũng thấy lòng nhẹ lại.

Vừa bước vào sân đồn, Hòa đã nghe tiếng radio phát bản nhạc quen thuộc từ phòng trực.

Một người đồng đội cười:

– Có thư nhà cho cậu đó.

Hòa lập tức chạy tới nhận lá thư đã nhàu góc vì đi đường xa.

Trong thư, mẹ anh viết:

“Ở nhà lúa năm nay tốt lắm. Chỉ mong hết chiến sự để con về.”

Hòa đọc rất chậm từng dòng chữ.

Ngoài trời, gió biên giới vẫn hú dài giữa màn sương lạnh buốt.

Những ngày sau đó, tình hình trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Đồn biên phòng liên tục nhận tin báo có khả năng xảy ra tấn công bất ngờ vào các khu vực dân cư gần biên giới.

Toàn đơn vị bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Ban đêm, các tổ tuần tra tăng cường bám địa bàn.

Dân bản được hướng dẫn sơ tán khi có tình huống nguy hiểm.

Hòa gần như không ngủ suốt nhiều ngày.

Nhưng mỗi lần xuống bản, anh vẫn cố cười để người dân yên tâm.

Một bà cụ nắm tay anh hỏi:

– Có đánh nhau nữa không con?

Hòa nhìn về phía những dãy núi mờ trong sương rồi đáp khẽ:

– Tụi con còn ở đây… bà con sẽ không sao đâu.

Rạng sáng hôm ấy…

Tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía biên giới.

Rồi chỉ trong vài phút, pháo bắt đầu dội xuống các sườn núi quanh đồn.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn