Tiếng gọi từ biên giới P4
Nhưng anh vẫn chạy tiếp.
Giữa tiếng đạn nổ dồn dập, người lính trẻ cố dựng lại cột cờ đang đổ.
Lá cờ đỏ sao vàng lại tung lên giữa màn khói trắng xám của biên giới.
Ngay khoảnh khắc ấy…
Một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Khi đồng đội chạy tới…
Hòa nằm bên chân cột cờ, máu thấm đỏ nền đất lạnh.
Bàn tay anh vẫn còn nắm chặt sợi dây cờ.
Đôi mắt người lính trẻ hướng về phía những mái nhà dân phía sau lưng mình.
Như thể anh vẫn còn muốn đứng dậy tiếp tục bảo vệ nơi ấy.
Trận chiến kéo dài tới sáng.
Cuối cùng, đồn biên phòng và dân bản vẫn giữ được tuyến biên giới.
Lá cờ trên đầu bản vẫn tung bay giữa gió núi lạnh buốt.
Nhưng người chiến sĩ trẻ năm nào đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.
Nhiều năm sau chiến tranh, con đường lên bản đã được mở rộng.
Những mái nhà mới mọc lên dưới chân núi.
Trẻ con ríu rít tới trường mỗi sáng.
Trên ngọn đồi gần đồn biên phòng cũ, người dân dựng một tấm bia nhỏ khắc tên Hòa.
Mỗi dịp lễ, bà con trong bản lại mang hoa rừng tới đặt dưới chân bia.
Họ vẫn kể cho con cháu nghe về người lính trẻ đã hy sinh để giữ bình yên cho biên giới.
Có những tiếng gọi không vang lên bằng lời.
Mà vọng ra từ núi rừng, từ đường biên thiêng liêng của Tổ quốc.
Và trong những năm tháng thời hoa lửa…
Đã có biết bao người lính như Hòa sẵn sàng gửi lại tuổi xuân nơi biên cương lạnh giá để đáp lại “Tiếng Gọi Từ Biên Giới” ấy bằng cả cuộc đời mình.


