Tiếng gọi từ bờ sông cũ
Năm 1966, tại một vùng quê ven sông miền Bắc, có một người lính trẻ tên Nguyễn Văn Lộc.
Lộc sinh ra trong một gia đình làm nghề chài lưới.
Tuổi thơ của anh gắn với dòng sông quê nhà.
Mỗi buổi sáng, anh thường theo cha ra bến nước.
Mỗi buổi chiều, anh lại ngồi trên bờ sông nghe tiếng mái chèo khua trong dòng nước.
Với Lộc, dòng sông ấy không chỉ là nơi anh lớn lên.
Nó là một phần ký ức không bao giờ mất.
Ngày nhận lệnh nhập ngũ, Lộc đứng bên bến sông quen thuộc rất lâu.
Cha anh không nói nhiều.
Ông chỉ đặt tay lên vai con và nói:
"Đi đâu cũng nhớ mình là người của quê hương này."
Lộc gật đầu.
Anh mang theo lời dặn ấy bước vào những năm tháng chiến tranh.
Ở chiến trường, những người lính thường kể cho nhau nghe về quê nhà.
Có người nhớ cánh đồng.
Có người nhớ ngọn núi.
Có người nhớ một con phố nhỏ.
Còn Lộc luôn nhắc về dòng sông.
Anh kể rằng quê anh có một bến nước rất đẹp.
Có những buổi chiều mặt trời đỏ rực trên mặt sông.
Có tiếng gọi của người thân vang lên từ phía bờ bên kia.
Một đồng đội từng hỏi:
"Nhớ sông vậy sao không kể chuyện gì khác?"
Lộc cười:
"Vì nơi đó có cả tuổi thơ của tôi."
Trong đơn vị, Lộc là người sống rất tình cảm.
Anh thường giúp đỡ những chiến sĩ trẻ mới vào.
Ai nhớ nhà, anh đều tìm cách động viên.
Anh nói:
"Rồi một ngày chúng ta sẽ lại được nhìn thấy những nơi mình từng nhớ."
Lộc luôn tin vào ngày hòa bình.
Không phải vì anh nghĩ chiến tranh dễ dàng.
Mà vì anh tin rằng con người cần có hy vọng để tiếp tục.
Một lần, trong lúc hành quân qua một vùng có con sông nhỏ, Lộc đứng lại nhìn dòng nước.
Một người đồng đội hỏi:
"Thấy giống quê à?"
Lộc lắc đầu.
"Không giống."
"Nhưng làm tôi nhớ."
Anh lấy trong túi ra một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó là vài dòng anh tự viết về quê nhà.
Không phải thư gửi ai.
Chỉ là những dòng để giữ lại ký ức.
Anh viết:
"Ngày trở về, việc đầu tiên tôi muốn làm là đứng lại bên bờ sông cũ."
Nhưng lời hẹn ấy không thể trở thành hiện thực.
Trong một trận chiến sau đó, Lộc đã hy sinh.
Khi đồng đội thu dọn hành trang của anh, họ tìm thấy mảnh giấy nhỏ đã được gấp cẩn thận.
Không có những dòng viết về nỗi sợ.
Không có sự than thở.
Chỉ có nỗi nhớ quê hương và mong ước ngày trở lại.
Sau ngày hòa bình, người cha già của Lộc vẫn thường ra bến sông.
Ông ngồi ở nơi hai cha con từng đi qua.
Có người hỏi:
"Ông ra đây làm gì mỗi chiều?"
Ông trả lời:
"Tôi ra đợi nó."
Dù biết con trai không thể trở về bằng bước chân như ngày trước.
Nhưng với một người cha, tình thương không bao giờ biết đến sự chia xa.
Nhiều năm sau, dòng sông quê Lộc vẫn chảy.
Bến nước cũ vẫn còn đó.
Chỉ có người con trai năm nào không còn trở lại.
Nhưng câu chuyện về anh vẫn được người dân trong làng nhắc đến.
Họ nhớ một người lính trẻ đã mang theo tình yêu quê hương vào chiến trường.
Một người đã sống trọn tuổi trẻ của mình vì những điều bình dị nhất.
Bởi trong chiến tranh, mỗi người lính đều có một nơi để nhớ.
Một mái nhà để thương.
Một dòng sông để mong ngày trở về.
Và chính những ký ức ấy đã trở thành sức mạnh giúp họ đi qua những năm tháng hoa lửa.


