Cựu chiến binh

Tiếng Gọi Từ Chiến Hào

Đắk Lắk05/07/2026Lộc Văn Huỳnh (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa phủ kín cánh rừng nơi đơn vị của Thành đang bám trụ. Những con đường đất hóa thành bùn lầy, chiến hào ngập nước, tiếng đại bác vẫn dội về từ phía xa như không bao giờ dứt. Ngày nối ngày, những người lính sống giữa khói lửa, chỉ mong có thể giữ vững trận địa để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề, nhưng trong ánh mắt mỗi người vẫn cháy lên một niềm tin mãnh liệt rằng rồi sẽ đến ngày đất nước thanh bình.

Thành là chiến sĩ thông tin của đơn vị. Công việc của anh là giữ cho những đường dây liên lạc không bao giờ bị đứt, bởi anh hiểu rằng mỗi mệnh lệnh được truyền đi đúng lúc có thể cứu sống rất nhiều đồng đội. Dù mưa rừng, bom đạn hay đêm tối, mỗi khi đường dây bị phá hỏng, anh đều là người đầu tiên khoác túi dụng cụ lao ra sửa chữa.

Một đêm, sau đợt pháo kích dữ dội, toàn bộ hệ thống liên lạc với sở chỉ huy bất ngờ bị cắt đứt. Không có tín hiệu, đơn vị phía trước sẽ không thể nhận được mệnh lệnh rút lui khi quân địch chuẩn bị mở cuộc tấn công lớn. Người chỉ huy nhìn những cuộn dây đứt nát rồi quay sang Thành. Không cần chờ mệnh lệnh, anh lập tức mang theo cuộn dây mới, lặng lẽ bò dọc theo chiến hào hướng về phía cánh rừng tối đen.

Mưa vẫn trút xuống xối xả. Mỗi bước đi đều có thể gặp mìn hoặc hứng chịu làn đạn bất ngờ. Thành lần theo từng đoạn dây bị đứt, nối lại bằng đôi bàn tay đã trầy xước vì đất đá. Có lúc tiếng pháo nổ ngay bên cạnh làm đất bắn tung lên phủ kín người anh, nhưng anh vẫn tiếp tục công việc. Trong khoảnh khắc tưởng như tuyệt vọng nhất, từ chiếc máy điện thoại dã chiến vang lên tiếng gọi yếu ớt của đồng đội ở phía trước: "Có ai nghe không? Chúng tôi vẫn đang chờ..."

Tiếng gọi ấy khiến Thành như quên hết mệt mỏi. Anh hiểu rằng phía đầu dây bên kia là những người đồng đội đang đặt niềm hy vọng vào mình. Anh cắn chặt răng, tiếp tục nối từng mối dây cuối cùng. Bàn tay run lên vì lạnh và kiệt sức, nhưng anh không cho phép mình dừng lại.

Cuối cùng, tín hiệu cũng được khôi phục. Từ chiếc máy thông tin vang lên giọng nói rõ ràng của sở chỉ huy truyền lệnh điều động lực lượng và chi viện kịp thời. Chỉ ít phút sau, đơn vị phía trước nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng thay đổi đội hình, tránh được cuộc bao vây của đối phương và giữ vững trận địa. Tiếng reo vui vang lên khắp chiến hào khi mọi người biết đường dây đã hoạt động trở lại.

Trong lúc trở về, Thành không may bị mảnh pháo làm bị thương ở vai. Đồng đội nhanh chóng đưa anh vào nơi an toàn. Dù khuôn mặt tái đi vì mất máu, điều đầu tiên anh hỏi vẫn là: "Đường dây còn thông chứ?" Khi nghe người chỉ huy trả lời rằng liên lạc đã ổn định và đơn vị đều an toàn, anh khẽ mỉm cười rồi chìm vào giấc ngủ sau nhiều giờ căng thẳng.

Chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào những ngày hòa bình. Nơi từng là chiến hào năm xưa giờ phủ kín màu xanh của cây rừng. Trên mảnh đất ấy, một bia tưởng niệm được dựng lên để ghi nhớ những người lính thông tin đã âm thầm cống hiến và hy sinh, giữ cho mạch liên lạc của chiến trường không bao giờ tắt. Câu chuyện về Thành được kể lại như một minh chứng rằng trong chiến tranh, có những chiến công không chỉ được làm nên bằng tiếng súng, mà còn bằng tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự tận tụy lặng thầm.

Mỗi khi đứng trước di tích chiến hào cũ, du khách vẫn nghe các cựu chiến binh kể về "tiếng gọi từ chiến hào" – tiếng gọi của đồng đội, của trách nhiệm, của tình yêu Tổ quốc và của khát vọng hòa bình. Tiếng gọi ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người lính vượt qua sợ hãi, hoàn thành nhiệm vụ và góp phần viết nên những trang sử hào hùng. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, âm vang của tiếng gọi ấy vẫn còn mãi trong trái tim của những người yêu nước, nhắc nhở các thế hệ hôm nay sống có trách nhiệm, biết đoàn kết và gìn giữ nền hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu, mồ hôi và tuổi xuân của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn