Tiếng gọi từ Chiến tranh biên giới Việt - Trung
Ông Hoàng Văn Dũng nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Đầu năm 1979, ông được điều lên biên giới phía Bắc.
“Lúc đó không nghĩ nhiều,” ông kể. “Chỉ biết là phải đi.”
Những ngày đầu, đơn vị ông đóng ở một bản làng nhỏ. Người dân đã sơ tán gần hết. Nhà cửa bỏ trống, chỉ còn lại những vật dụng đơn sơ.
Một buổi sáng, tiếng súng nổ vang. Cuộc chiến bắt đầu nhanh và dữ dội.
Ông nhớ nhất là một lần cùng đồng đội giữ một vị trí trên đồi. Đạn bay liên tục, đất đá tung lên. Một người bạn cùng tuổi – Tuấn – bị thương.
“Tuấn nắm tay tôi, nói: ‘Nếu tao không về, nói với mẹ tao là tao nhớ bà.’”
Ông gật đầu, nhưng không biết phải nói gì thêm.
Tuấn không qua khỏi.
Sau trận đó, đơn vị ông rút về tuyến sau. Ông mang theo lời dặn của bạn. Sau chiến tranh, ông tìm về quê Tuấn, gặp mẹ anh.
“Tôi đứng trước cửa mà không dám vào,” ông kể. “Không biết nói sao cho bà hiểu.”
Cuối cùng, ông vẫn bước vào. Người mẹ im lặng nghe, rồi chỉ nói: “Nó đi là để giữ đất. Tôi hiểu.”
Nhiều năm sau, ông Dũng vẫn quay lại biên giới. Những ngọn đồi năm xưa giờ yên bình, cây xanh phủ kín.
“Chiến tranh qua rồi,” ông nói. “Nhưng những lời chưa kịp nói thì còn mãi.”



