Tiếng Gọi Từ Đại Ngàn
Năm đó là những năm sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước. Khi đó, Việt Nam không phải là một điểm đến trên bản đồ du lịch; nó là một thực thể đang rỉ máu. Hãy tưởng tượng một chàng trai mười tám tuổi. Tên anh ta có thể là Nam, là Bình, hay bất cứ cái tên nào vang lên trong một lớp học ở Hà Nội. Anh ta có một người yêu, một cuốn sổ tay chép thơ đầy những mộng mơ chưa kịp cũ. Rồi tiếng kèn vang lên - thứ âm thanh sắc lẹm như dao cạo, cắt đứt sợi dây liên kết với thực tại êm đềm.
Anh ta đi vào rừng. Và đó là lúc nỗi sợ hãi thực sự bắt đầu. Bóng Tối Dưới Tán Lá Trường Sơn. Rừng già Trường Sơn không phải là một khu vườn. Nó là một con quái vật cổ xưa với hàng triệu con mắt. Stephen King tôi biết rằng, cái đáng sợ nhất không phải là thứ bạn nhìn thấy, mà là thứ bạn nghĩ mình nhìn thấy trong bóng tối.
Tiếng động: Đó là tiếng xào xạc của lá khô hay bước chân của một đội biệt kích? Cái nóng: Thứ không khí đặc quánh, nhớp nháp mồ hôi và mùi bùn đất, nơi những con vắt chực chờ hút đi nhựa sống.
Cái chết: Nó không luôn đến với một tiếng nổ lớn. Đôi khi nó lén lút như một cơn sốt rét rừng, biến một cơ thể cường tráng thành một bộ xương khô chỉ trong vài tuần lễ. Trong cái hang tối của lịch sử đó, những "đóa hoa" bắt đầu nở. Chúng là những cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc. Bạn có thấy họ không? Họ cười, họ hát giữa những hố bom còn bốc khói. Đó là một kiểu điên rồ đẹp đẽ mà chỉ những người đứng sát mép vực cái chết mới hiểu được. Họ đùa giỡn với định mệnh, dùng thân mình làm cọc tiêu cho những đoàn xe đi qua.
"Cái chết ở đây rẻ rúng như một bao thuốc lá hết sạch, nhưng lòng dũng cảm thì lại rực rỡ đến mức khiến người ta phải chói mắt.Khi Lửa Trở Thành Định Mệnh. Thứ lửa trong câu chuyện này không chỉ đốt cháy da thịt. Nó thiêu rụi sự ngây thơ.
Những người lính trở về sau cuộc chiến, họ mang theo "con ma" của ký ức. Bạn có bao giờ thấy một người đàn ông bật dậy giữa đêm vì tiếng sấm không? Trong đầu ông ta, đó không phải là mưa. Đó là pháo 155mm đang dập xuống công sự. Đó là tiếng thét của đồng đội nằm lại ở Thành cổ Quảng Trị—nơi mà mỗi tấc đất đều được trộn bằng máu và gạch vụn.Hoa lửa đã tàn, nhưng tro tàn của nó vẫn còn nóng hổi dưới lớp bề mặt của xã hội hiện đại. Chúng ta đi trên những con đường nhựa bằng phẳng ngày nay, nhưng bên dưới đó, sâu trong lòng đất, vẫn còn những linh hồn trẻ mãi không già, bị giam cầm trong cái "thời" khắc nghiệt ấy.


