Anh hùng Lực lượng vũ trang

TIẾNG GỌI TỪ ĐẢO CỒN CỎ

Giữa biển khơi Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ trở thành một điểm tựa quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1964, hòn đảo nhỏ liên tục hứng chịu bom đạn từ máy bay và tàu chiến đối phương. Những người lính trên đảo phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn, công sự thường xuyên bị phá hủy và cuộc sống luôn đối mặt với hiểm nguy. Trong số đó có Lê Hữu Trạc – người đã dành tuổi trẻ để bám trụ, chiến đấu và bảo vệ Cồn Cỏ, góp phần làm nên biểu tượng về ý chí kiên cường giữa biển trời Quảng Trị.

Quảng Trị20/08/2026xã An Long (Xã An Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa biển Đông, cách đất liền Quảng Trị không quá xa, có một hòn đảo nhỏ mang tên Cồn Cỏ.

Ngày nay, Cồn Cỏ là một huyện đảo của tỉnh Quảng Trị.

Nhưng trong những năm chiến tranh, hòn đảo ấy mang một ý nghĩa đặc biệt.

Cồn Cỏ nằm ở vị trí có thể quan sát một vùng biển rộng.

Đảo cũng nằm gần khu vực Vĩnh Linh và tuyến ven biển Quảng Trị.

Vì vậy, khi chiến tranh mở rộng, Cồn Cỏ trở thành một vị trí quân sự quan trọng.

Từ năm 1964, máy bay và tàu chiến Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc.

Cồn Cỏ trở thành một trong những mục tiêu bị tập kích mạnh.

Những người lính trên đảo phải sống trong điều kiện đặc biệt khắc nghiệt.

Đất đảo nhỏ.

Nước ngọt hạn chế.

Lương thực phải được vận chuyển từ đất liền.

Mỗi khi biển động, việc tiếp tế càng khó khăn.

Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là bom đạn.

Từ trên cao, máy bay xuất hiện.

Ngoài biển, tàu chiến có thể tiến gần.

Những trận pháo kích khiến mặt đất rung chuyển.

Công sự bị phá hủy.

Những người lính phải nhanh chóng khắc phục.

Trong số những người chiến đấu bảo vệ đảo có Lê Hữu Trạc.

Sinh năm 1941, ông thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Khi chiến đấu tại Cồn Cỏ, tuổi đời của ông còn rất trẻ.

Nhưng chiến trường không cho phép tuổi trẻ được sống bình yên.

Mỗi ngày trên đảo là một ngày sẵn sàng chiến đấu.

Khi có máy bay địch, các chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí.

Người quan sát phát hiện mục tiêu.

Các khẩu đội chuẩn bị.

Thông tin được truyền đi.

Mọi người chờ thời cơ khai hỏa.

Bầu trời trên đảo nhiều lần rung chuyển bởi tiếng máy bay và tiếng súng phòng không.

Cồn Cỏ trở thành một trận địa giữa biển.

Nhưng điều đặc biệt là những người lính trên đảo không có nhiều điều kiện để lựa chọn.

Họ không thể dễ dàng rút lui.

Phía sau là biển.

Phía trước là đối phương.

Họ phải bám đảo.

Bởi giữ đảo cũng có nghĩa là giữ một vị trí quan trọng giữa biển trời Quảng Trị.

Những trận đánh liên tục diễn ra.

Có những ngày máy bay xuất hiện nhiều lần.

Có những đêm cả đảo phải cảnh giác.

Sau mỗi trận đánh, người lính lại kiểm tra công sự.

Kiểm tra vũ khí.

Kiểm tra thương binh.

Tìm kiếm đồng đội.

Sửa chữa những vị trí bị bom phá.

Cuộc sống trên đảo vì thế luôn ở trong trạng thái căng thẳng.

Nhưng bên cạnh chiến đấu, những người lính còn phải làm một công việc khác:

giữ cho đảo có thể tồn tại.

Họ đào giếng.

Xây dựng công sự.

Trồng rau trong điều kiện có thể.

Tiết kiệm nước.

Bảo quản lương thực.

Sửa chữa phương tiện.

Mọi thứ đều phải tận dụng.

Một hòn đảo nhỏ giữa biển muốn tồn tại trong chiến tranh cần đến sự phối hợp của rất nhiều người.

Có người chiến đấu.

Có người vận chuyển.

Có người làm công tác thông tin.

Có người cứu chữa thương binh.

Có người bảo đảm hậu cần.

Và tất cả đều phải chịu đựng những trận đánh liên tục.

Lê Hữu Trạc cũng như nhiều người lính Cồn Cỏ đã phải sống trong hoàn cảnh như vậy.

Những trận đánh trên đảo không chỉ là cuộc đối đầu về vũ khí.

Đó còn là cuộc thử thách về tinh thần.

Bom có thể phá hủy công sự.

Nhưng nếu người lính còn ý chí, công sự lại được dựng lên.

Một trận địa bị đánh hỏng có thể được khôi phục.

Một con đường bị bom phá có thể được sửa.

Một vị trí chiến đấu có thể được xây dựng lại.

Đó là cách những người lính giữ đảo.

Họ không để những trận bom biến Cồn Cỏ thành một hòn đảo không người.

Họ vẫn ở đó.

Vẫn chiến đấu.

Vẫn giữ liên lạc với đất liền.

Vẫn chờ những chuyến tiếp tế vượt biển.

Và vẫn tin rằng mình đang bảo vệ một phần lãnh thổ của Tổ quốc.

Trong chiến tranh, có những địa danh trở thành biểu tượng.

Điện Biên Phủ.

Thành Cổ Quảng Trị.

Đường Trường Sơn.

Và giữa biển khơi Quảng Trị là Cồn Cỏ.

Hòn đảo nhỏ ấy trở thành biểu tượng của ý chí bám trụ.

Nhiều năm sau chiến tranh, những người từng chiến đấu tại Cồn Cỏ vẫn nhớ về những đồng đội đã hy sinh.

Có người nằm lại trên đảo.

Có người hy sinh trong những chuyến tiếp tế.

Có người trở về đất liền nhưng mang theo thương tích.

Có người sống đến ngày hòa bình nhưng ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên.

Đối với họ, Cồn Cỏ không chỉ là một địa danh.

Đó là một phần tuổi trẻ.

Là nơi họ từng sống trong những căn hầm.

Là nơi họ từng nghe tiếng bom.

Là nơi họ từng nhìn thấy đồng đội chiến đấu.

Và cũng là nơi họ từng tin tưởng vào ngày đất nước hòa bình.

Những đóng góp của các chiến sĩ bảo vệ Cồn Cỏ được Nhà nước ghi nhận.

Trong số đó có Lê Hữu Trạc, người sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2018.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những đóng góp của ông trong cuộc chiến đấu bảo vệ đảo.

Ngày nay, Cồn Cỏ đã thay đổi.

Những công sự chiến tranh trở thành dấu tích lịch sử.

Những con đường mới được mở.

Cuộc sống trên đảo đã có nhiều điều kiện tốt hơn.

Nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn được lưu giữ.

Mỗi khi nhắc đến Cồn Cỏ, người ta lại nhớ đến những người lính đã từng đứng giữa biển trời để bảo vệ đảo.

Và trong câu chuyện ấy có Lê Hữu Trạc.

Một người lính của thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho một hòn đảo nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn