Tiếng gọi từ đất mẹ
Mỗi một thời kỳ lịch sử đều đi qua và để lại nhữngchứng nhân thầm lặng. Đối với thế hệ sinh năm 1956 như bác Nguyễn Tất Sơn, thanh xuân không phải lànhững giảng đường êm ấm hay những góc phố bìnhyên, mà là những chuyến hành quân ra trận không hẹnngày về. Bước vào tuổi mười chín – cái tuổi đẹp nhấtcủa đời người – giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹcứu nước đang cuộn trào trong giai đoạn khốc liệt nhất, chàng trai Nguyễn Tất Sơn đã nghe theo tiếng gọithiêng liêng của Tổ quốc, khoác lên mình màu áo xanhchiến sĩ để dấn thân vào nơi khói lửa.
Cơ duyên đã đưa bác về chiến đấu tại một trong nhữngđơn vị chủ lực cơ động tinh nhuệ nhất của Quân đội ta: Đại đội 12 (c12), Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 3, Sư đoàn324 (e3 f324). Đây là đơn vị luôn có mặt tại những "tọađộ lửa" ác liệt nhất trên chiến trường miền Trung vàvùng địa đầu Quảng Trị.
Ở cái tuổi đôi mươi ấy, bác Sơn đã gánh trên vai trọngtrách của một Tiểu đội trưởng. Là người chỉ huy ở cấpcơ sở, vị trí của bác chính là nơi "đầu sóng ngọn gió", gần gũi với người lính nhất nhưng cũng đối mặt vớihiểm nguy nhiều nhất. Nơi tuyến đầu bám chốt, ngườitiểu đội trưởng trẻ tuổi không chỉ mưu trí, dũng cảmtrong từng trận đánh để bảo vệ trận địa, mà còn làngười anh, người bạn gắn bó máu thịt với anh em dướihầm hào. Bác đã cùng đồng đội chia nhau từng hớpnước vối, từng phong lương khô nhạt muối, sưởi ấmcho nhau qua những đêm đông lạnh giá ở rừng già. Mỗi thắng lợi của tiểu đội, mỗi tấc đất được giữ vữngđều được đánh đổi bằng sự quyết đoán của người chỉhuy và tình đồng đội keo sơn, vững chắc hơn cả thànhđồng.
Nhiều thập kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa vào quákhứ, đất nước đã thay da đổi thịt, nhưng ký ức về c12 và Sư đoàn 324 anh hùng vẫn luôn rực cháy trong timngười cựu chiến binh Nguyễn Tất Sơn. Hôm nay, khiđứng trước thế hệ đoàn viên, thanh niên tràn đầy sứctrẻ, vị tiểu đội trưởng năm xưa đã bồi hồi gửi gắmnhững lời tâm huyết từ đáy lòng:
"Thế hệ của các bác ngày xưa ra trận với một lý tưởngvô cùng giản dị nhưng cao cả: Quyết tử cho Tổ quốcquyết sinh, tất cả vì hai chữ 'Độc lập'. Thời của cáccháu bây giờ, thử thách không còn là bom đạn hay lằnranh sinh tử, mà là làm sao để làm chủ tri thức, côngnghệ và đưa đất nước sánh vai với bạn bè quốc tế.
Bác mong rằng, tinh thần đoàn kết, đồng lòng của tiểuđội năm xưa sẽ được các cháu tiếp nối vững vàng. Hãylập nên những 'tiểu đội dẫn đầu' trong học tập, những'mũi tiến công' mạnh mẽ trong lao động và sáng tạo. Đừng sợ thất bại, đừng ngại dấn thân vào những việckhó, vì chính những trải nghiệm và thử thách đó mớirèn giũa các cháu trở thành những con người có ích, viết tiếp những trang sử vàng cho đất nước Việt Nam."


