Tiếng gọi từ đầu làng
Tiếng gọi từ đầu làng
Mỗi chiều, bà cụ Năm lại đứng ở đầu làng, nhìn ra con đường đất.
Không ai biết bà chờ ai.
Có người hỏi, bà chỉ nói:
“Chờ cho quen thôi.”
Năm 1972, con trai bà lên đường từ chính con đường ấy. Trước khi đi, anh nói:
“Mẹ ở nhà giữ sức.”
Bà gật đầu.
Từ đó, chiều nào bà cũng ra đứng nhìn.
Chiến tranh qua đi, con đường thay đổi, nhưng thói quen của bà không đổi.
Người làng không hỏi nữa.
Họ hiểu, có những sự chờ đợi không cần kết quả, chỉ cần giữ lại một điều gì đó trong lòng.



