Tiếng gọi từ đồng đội
Câu chuyện 91: Tiếng gọi từ đồng đội
Sau hơn bốn mươi năm kể từ ngày đất nước thống nhất, cựu chiến binh Lê Văn Hòa vẫn không quên được những người đồng đội đã cùng ông chiến đấu trên chiến trường miền Nam.
Mỗi năm, vào dịp tháng Bảy, ông lại tham gia cuộc gặp mặt truyền thống của đơn vị cũ. Những mái đầu xanh năm nào giờ đã bạc trắng, nhưng tình đồng đội vẫn nguyên vẹn như thuở nào.
Trong một lần gặp mặt, các cựu chiến binh cùng nhau ôn lại những trận đánh đã qua. Họ nhắc đến những người còn sống và cả những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Khi tên liệt sĩ Trần Văn Bình được xướng lên, cả hội trường lặng đi. Bình là người đồng đội thân thiết đã hy sinh trong một trận chiến năm 1972 để cứu đồng đội khỏi vòng vây của địch.
Ông Hòa kể rằng trước lúc hy sinh, Bình vẫn cố gắng động viên mọi người tiếp tục chiến đấu.
Nhiều năm qua, hình ảnh ấy vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông. Đó như một tiếng gọi nhắc nhở những người còn sống phải sống thật tốt và xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.
Sau buổi gặp mặt, các cựu chiến binh cùng nhau đến nghĩa trang liệt sĩ thắp hương tưởng niệm. Đứng trước những hàng bia trắng, họ lặng lẽ gọi tên từng người bạn năm xưa.
Tiếng gọi ấy không chỉ là sự nhớ thương mà còn là sự tri ân sâu sắc đối với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.
Tiếng gọi từ đồng đội là âm thanh không bao giờ mất đi trong trái tim những người lính. Nó nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng, về tình đồng chí thiêng liêng và về những năm tháng hoa lửa không thể nào quên.



