Tiếng gọi từ dòng sông - NĐC
Tôi từng hoạt động trong lực lượng biệt động ở vùng Sài Gòn những năm chiến tranh ác liệt nhất. Một lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ vượt sông trong đêm để tiếp cận mục tiêu. Con sông tối đen, nước chảy xiết, hai bên bờ im lặng đến rợn người.
Tôi từng hoạt động trong lực lượng biệt động ở vùng Sài Gòn những năm chiến tranh ác liệt nhất.
Một lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ vượt sông trong đêm để tiếp cận mục tiêu. Con sông tối đen, nước chảy xiết, hai bên bờ im lặng đến rợn người.
Chúng tôi lặng lẽ xuống nước, từng người một. Không ai dám gây ra tiếng động lớn.
Giữa dòng, bất ngờ pháo sáng bắn lên, cả khúc sông sáng rực. Tiếng súng nổ dồn dập. Mọi người tản ra, cố tìm cách bơi vào bờ bên kia.
Trong hỗn loạn, tôi nghe thấy tiếng một đồng đội gọi:
‘Đừng bỏ tôi!’
Tôi quay lại, thấy một người đang chới với giữa dòng. Không kịp suy nghĩ, tôi bơi ngược dòng, kéo anh ấy vào gần bờ.
Sóng nước, tiếng súng, ánh sáng chớp liên hồi… tất cả như hòa vào nhau.
Cuối cùng, chúng tôi cũng lên được bờ.
Anh lính ấy nắm chặt tay tôi, thở dốc:
‘Nếu không có cậu… chắc tôi không còn nữa.’
Tôi chỉ cười:
‘Trong chiến tranh, không ai bỏ lại ai.’
Sau này, qua nhiều trận đánh, chúng tôi vẫn sát cánh bên nhau.
Chiến tranh là nơi con người phải đối mặt với cái chết mỗi ngày…
Nhưng cũng chính nơi đó, tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết


