TIẾNG GỌI TỪ LẠC HIỀN
TIẾNG GỌI TỪ LẠC HIỀN
Năm 1972, làng Lạc Hiền, xã Yên Hòa vốn bình yên với những rặng tre ngà và tiếng thoi đưa, bỗng trở nên hối hả hơn bao giờ hết. Chàng thanh niên Đoàn Văn Nhởi khi ấy vừa tròn 21 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà lẽ ra người ta sẽ nghĩ đến việc lập thân, lập nghiệp hay mơ về một mái ấm nhỏ. Nhưng lúc bấy giờ, khi tiếng súng chiến tranh đang giai đoạn khốc liệt nhất, trong lòng Nhởi chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: "Lên đường".
Cụ Nhởi nhớ lại, cái nắng hè năm ấy như đổ lửa, nhưng không nóng bằng tinh thần của những người con Yên Mô. Nhìn mái tranh nghèo, nhìn đôi bàn tay chai sần của mẹ cha, Nhởi hiểu rằng nếu không có độc lập, thì mảnh vườn, tấc đất này cũng chẳng thể yên lòng mà canh tác. Trong chiếc ba lô cũ kỹ, mẹ cụ chỉ kịp nhét thêm vài vắt cơm nắm và chút muối vừng.
Ngày chia tay, cả làng ra tiễn. Không có nước mắt bi lụy, chỉ có những cái nắm tay thật chặt. "Đi chân cứng đá mềm nhé con!", câu nói của cha cứ vang vọng mãi bên tai khi cụ bước chân ra khỏi cổng làng. Cụ Nhởi khi đó không biết mình sẽ đi đâu, làm gì, chỉ biết rằng hướng miền Nam đang vẫy gọi. Tâm thế của chàng trai trẻ lúc ấy thật giản đơn nhưng hào hùng: Tổ quốc cần thì mình đi, gian khổ mấy cũng chịu được. Bước chân ấy khởi đầu cho một hành trình dài dằng dặc qua những cung đường máu lửa, để rồi sau này, mỗi khi nhắc lại, cụ vẫn thấy tim mình đập nhanh như cái ngày đầu rời bến quê Lạc Hiền năm ấy.



