Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tiếng gọi từ mùa xuân năm ấy

Nguyễn Văn Bình — người lính trẻ của “mùa xuân năm ấy” — đã sống trọn vẹn một tuổi trẻ đầy ý nghĩa. Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã đưa anh đi, và cũng chính tiếng gọi ấy đã làm nên một biểu tượng đẹp đẽ của lòng dũng cảm, của tình yêu quê hương, mãi mãi không phai.

Hải Phòng28/03/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng gọi từ mùa xuân năm ấy

Nguyễn Văn Bình sinh năm 1946, lớn lên tại phường Anh Dũng, quận Dương Kinh, Hải Phòng — vùng đất ven biển với những cánh đồng mặn mòi gió biển và những con đường làng rợp bóng dừa. Tuổi thơ của Bình trôi qua trong những ngày bình dị, theo cha ra đồng, theo bạn bè chạy nhảy trên những bãi cát dài, nơi tiếng sóng biển hòa cùng tiếng cười trong trẻo.

Bình là chàng trai khỏe mạnh, chân chất và giàu nghị lực. Anh luôn mang trong mình khát vọng được góp sức cho quê hương. Những ngày đầu xuân năm ấy, khi hoa đào còn chưa kịp tàn, tin gọi nhập ngũ vang lên khắp làng quê. Tiếng loa truyền thanh vang vọng giữa buổi sớm, như một lời thúc giục thiêng liêng.

Không do dự, Bình là một trong những người đầu tiên viết đơn tình nguyện lên đường.

Ngày tiễn anh đi, cả làng như lặng lại. Mẹ anh đứng bên cổng, tay run run sửa lại chiếc khăn cho con trai. Bình mỉm cười, ánh mắt sáng và ấm áp:
“Con đi lần này là vì quê hương mình, mẹ nhé…”

Những ngày ở chiến trường, Bình tham gia chiến đấu trong những điều kiện vô cùng gian khổ. Rừng sâu, núi cao, mưa rừng và bom đạn luôn rình rập. Nhưng trong tim anh, “mùa xuân năm ấy” — ngày anh rời quê hương — vẫn luôn là nguồn sức mạnh.

Anh thường nói với đồng đội:
“Nghe như tiếng gọi từ quê nhà… gọi mình phải cố gắng hơn nữa.”

Có những đêm hành quân, khi cả đơn vị dừng chân nghỉ ngơi, Bình ngước nhìn bầu trời đầy sao, lặng lẽ nhớ về quê nhà. Anh nhớ mùi khói bếp mỗi sáng, nhớ tiếng sóng biển vỗ bờ, nhớ những ngày xuân rộn ràng tiếng cười.

Trong một trận chiến ác liệt năm 1968, Bình đã dũng cảm xung phong tiến lên phía trước, góp phần bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng cũng trong trận chiến ấy, anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Người đồng đội kể lại rằng, trước khi ngã xuống, Bình vẫn hướng ánh mắt về phía trước — nơi nhiệm vụ đang chờ, nơi lý tưởng vẫn cháy bỏng trong tim.

Mùa xuân năm ấy đã qua đi, nhưng “tiếng gọi” mà Bình nghe được vẫn còn vang vọng — không chỉ trong ký ức của những người ở lại, mà còn trong trái tim của bao thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn