TIẾNG GỌI TỪ MŨI CÀ MAU (1975)
Tháng 7 năm 1975, khi cả nước vẫn còn đang say sưa trong khúc khải hoàn ca của ngày hội thống nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Sự, người con của vùng đất Yên Mô, Ninh Bình, đã mang theo hành trang là lòng nhiệt huyết của tuổi đôi mươi để bước vào một cuộc hành trình mới. Không phải là trở về quê nhà để an thân sau chiến tranh, mà là tiến thẳng về mảnh đất cuối cùng của Tổ quốc – Cà Mau. Với chàng trai sinh năm 1955 ấy, nhiệm vụ giữ gìn biên cương phía Nam lúc bấy giờ vừa là vinh quang, vừa là thử thách lớn lao của một thời hoa lửa.
Rời quê hương Liên Trì khi lúa mùa đang trổ bông, bác Sự mang theo vị mặn của mồ hôi trên vai áo và hơi ấm của gia đình vào phương Nam xa xôi. Lúc bấy giờ, giao thông còn muôn vàn khó khăn, chuyến tàu xuyên Việt đưa những người lính trẻ đi qua những vùng đất vừa mới lặng tiếng bom. Khi đặt chân đến Cà Mau, đập vào mắt bác không phải là những phố thị sầm uất mà là ngút ngàn rừng đước, rừng tràm và những dòng sông chằng chịt. Đơn vị Biên phòng 4 đón bác bằng cái nắng cháy da và vị mặn mòi đặc trưng của biển cả.
Nhiệm vụ của bác được xác định rõ: Ra Đảo 71. Đó là một hòn đảo nhỏ nằm tiền tiêu ngoài khơi, nơi mà mọi điều kiện sinh hoạt gần như bằng không. Trong những ngày đầu ấy, bác Sự cùng đồng đội phải tự tay dựng lán trại bằng gỗ đước, lợp lá dừa nước. Là một người con của đồng bằng Bắc Bộ, việc làm quen với chế độ thủy triều, với những bữa cơm trộn lẫn cát biển và thiếu vắng hơi ấm đất liền là một bài kiểm tra bản lĩnh ghê gớm. Tuy nhiên, bằng sức trẻ và lý tưởng cách mạng, bác nhanh chóng hòa nhập. Với bác, mỗi tấc đất, mỗi sải sóng nơi đây đều là một phần thân thể của Tổ quốc cần được bảo vệ vẹn toàn. Bác hiểu rằng, cuộc chiến bảo vệ biên giới biển đảo cũng cam go và quyết liệt không kém gì cuộc chiến chống ngoại xâm vừa qua. Những đêm trắng canh gác trên bờ cát, lắng nghe tiếng sóng vỗ, bác lại tự nhủ phải nỗ lực hết mình để xứng đáng với sự tin tưởng của Đảng và nhân dân xã Yên Mô đang dõi theo từ hậu phương.
Chuyến đi định mệnh vào tháng 7 năm 1975 ấy đã mở đầu cho 11 năm hiến dâng thanh xuân của bác Nguyễn Văn Sự tại vùng cực Nam. Tiếng gọi của mũi Cà Mau không chỉ là mệnh lệnh cấp trên, mà còn là tiếng gọi của trái tim người chiến sĩ biên phòng. Câu chuyện về những bước chân đầu tiên trên đất mũi chính là minh chứng cho một thế hệ "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên", sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì vì sự bình yên của đất nước.



