Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng gọi từ Ngã Ba Đồng Lộc

Tiếng gọi từ Ngã Ba Đồng Lộc

Hải Phòng24/02/2026Phạm Thị Hồng Mai (Đoàn Trường Đại học Hàng hải Việt Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa trưa hè miền Trung, nắng như đổ lửa xuống vùng đất đỏ Hà Tĩnh. Con đường dẫn vào Ngã ba Đồng Lộc hôm nay xanh mướt màu cây, yên bình đến lạ. Nhưng cách đây gần sáu thập kỷ, nơi này từng là “tọa độ lửa”, là điểm đánh phá ác liệt bậc nhất của không quân Mỹ trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Chúng tôi đứng lặng trước khu mộ 10 nữ thanh niên xung phong. Gió thổi nhẹ qua hàng thông, mang theo cảm giác thiêng liêng khó tả. Và rồi, trong căn nhà trưng bày nhỏ bên sườn đồi, chúng tôi được nghe câu chuyện từ một nhân chứng lịch sử – một cựu thanh niên xung phong năm xưa.

Giọng bác trầm lại khi nhắc về mùa hè 1968.

“Ngày ấy, Đồng Lộc là huyết mạch giao thông chi viện cho chiến trường miền Nam. Bom đạn trút xuống ngày đêm. Có ngày, hàng trăm quả bom cày nát mặt đường. Chúng tôi san lấp hố bom chưa xong, máy bay lại ập tới…”

Bác kể, đôi tay run run đặt lên tấm ảnh 10 cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – những đội viên Tiểu đội 4, Đại đội 552. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng gặp nhau ở Đồng Lộc, chung một nhiệm vụ: giữ cho con đường không bị tắc.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt bom dội xuống, các chị vẫn kiên cường bám trụ để lấp hố bom, thông tuyến đường cho xe ra tiền tuyến. Một loạt bom nữa bất ngờ trút xuống. Khi đồng đội chạy đến, tất cả đã nằm lại dưới lòng đất đỏ.

Giọng bác nghẹn lại:

“Các em ấy còn trẻ lắm… Có em chưa kịp gửi bức thư cuối cùng về nhà…”

Không gian lặng đi. Chỉ còn tiếng gió và tiếng bước chân khẽ khàng của những người đến viếng.

Chúng tôi nhìn lên những dòng tên khắc trên bia đá. Trong số đó có Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng kiên cường. Trước giờ hy sinh, chị từng viết thư về cho mẹ với niềm tin sắt đá:

“Nếu phải hy sinh, con chỉ tiếc là chưa được sống lâu hơn để phục vụ Tổ quốc.”

Những câu chữ giản dị ấy hôm nay vẫn còn được lưu giữ trong nhà trưng bày – như một minh chứng sống động cho lý tưởng của tuổi trẻ thời hoa lửa.

Ngã ba Đồng Lộc giờ đây không còn tiếng bom rền, không còn khói lửa. Nhưng mỗi tấc đất nơi này đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người con đã ngã xuống vì độc lập, tự do.

Rời khu di tích, chúng tôi ngoái nhìn lại đồi thông xanh thẳm. Trong sự yên bình của hiện tại, lời kể của nhân chứng vẫn vang lên như nhắc nhở:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn