Tiếng Gọi Từ Ngọn Đồi Xa
Tựa đề: Tiếng Gọi Từ Ngọn Đồi Xa
Năm 1971, ở rìa làng có một ngọn đồi thấp, cỏ mọc cao đến ngang gối. Từ trên đó có thể nhìn thấy cả cánh đồng, con suối và những mái nhà lúp xúp phía xa.
Người ta gọi nơi ấy là “đồi gió”.
Ít ai lên đó. Không phải vì nguy hiểm, mà vì nó… vắng quá.
Hải lại thích nơi đó.
Mỗi chiều, sau khi xong việc, anh thường đi bộ lên đồi, ngồi xuống một tảng đá cũ và nhìn xuống làng. Không có lý do rõ ràng. Chỉ là anh thấy ở đó dễ thở hơn.
Có hôm, anh mang theo một chiếc kèn harmonica nhỏ.
Không ai dạy anh thổi. Anh chỉ tự học cách tạo ra vài âm thanh đơn giản. Lúc đầu nghe chói tai, về sau thì đỡ hơn.
Gió trên đồi thường mạnh. Nó cuốn tiếng kèn đi rất xa, như thể không thuộc về riêng ai.
Năm 1972, chiến sự khiến làng không còn yên như trước. Ban ngày vẫn có người làm việc, nhưng ban đêm thì im lặng hơn nhiều.
Hải vẫn lên đồi.
Một buổi chiều, khi anh đang ngồi thổi kèn, anh nghe có tiếng đáp lại.
Không rõ ràng.
Nhưng giống như có ai đó ở rất xa đang thử bắt nhịp lại.
Hải dừng lại.
Im lặng.
Rồi lại thổi.
Lần này, không có tiếng đáp.
Anh nhìn quanh.
Chỉ có cỏ, gió và ánh chiều đang nhạt dần.
“Chắc mình nghe nhầm,” anh tự nói.
Nhưng từ hôm đó, thỉnh thoảng Hải lại nghe thấy âm thanh ấy.
Không phải lúc nào cũng có.
Nhưng khi có, nó giống như một câu trả lời.
Năm 1974, Hải gặp một người con gái trên đồi.
Cô đứng quay lưng về phía gió, nhìn xuống làng.
“Anh cũng hay lên đây à?” cô hỏi.
Hải gật đầu:
“Ừ.”
Cô nói:
“Tôi tưởng chỉ mình tôi biết chỗ này.”
Hải cười nhẹ:
“Không có gì là chỉ một người biết mãi.”
Cô nhìn anh, rồi nói:
“Tôi hay nghe tiếng gì đó ở đây.”
Hải khựng lại:
“Tiếng gì?”
“Giống như ai đó đang thổi kèn.”
Hải không trả lời ngay.
Anh lấy chiếc harmonica ra.
Cô nhìn thấy, hơi bất ngờ:
“Là anh à?”
Hải gật đầu.
Cô cười:
“Vậy là không phải tưởng tượng rồi.”
Hai người ngồi xuống.
Gió thổi mạnh hơn, kéo âm thanh đi xa.
Hải thổi một đoạn ngắn.
Lần này, cô không đáp lại bằng lời.
Chỉ im lặng nghe.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Ngôi làng bắt đầu sáng đèn trở lại. Đường đất được sửa, người đi lại nhiều hơn.
Ngọn đồi gió vẫn ở đó.
Nhưng giờ có thêm người lên.
Một buổi chiều, Hải lên đồi như mọi khi.
Cô gái đã đứng sẵn.
“Anh đến muộn,” cô nói.
Hải cười:
“Gió giữ tôi lại.”
Cô nhìn anh:
“Hôm nay có muốn thử không?”
Hải gật đầu.
Anh đưa chiếc kèn lên môi.
Thổi.
Gió mang âm thanh đi xa hơn trước.
Rất lâu sau, từ phía xa, có một âm thanh khác đáp lại.
Không rõ ràng.
Nhưng đủ để nhận ra.
Hải dừng lại.
Cô cũng im lặng.
Hai người nhìn xuống làng.
Không ai nói gì thêm.
Vì lần đầu tiên, họ hiểu rằng:
Có những tiếng gọi không cần trả lời ngay.
Chỉ cần còn vang lên giữa gió… là đã có người nghe thấy.



