Bài viết

Tiếng gọi từ núi Hồng

Ở vùng núi Đại Từ, những năm kháng chiến chống Pháp, từng đoàn người âm thầm vận chuyển lương thực, vũ khí lên chiến khu. Một cậu bé nhỏ tên Tân ngày ngày theo mẹ gùi gạo. Dù vai còn yếu, chân còn run, nhưng mỗi bước đi của em là một lời hứa: “Con cũng góp phần bảo vệ đất nước.” Những con đường mòn trên núi Hồng đã trở thành mạch máu nuôi sống cách mạng.

Thái Nguyên10/04/2026Dương Thị Huyền Trang (Chi đoàn Trường Mầm non số 2 Hóa Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng núi Hồng, những con đường mòn ngoằn ngoèo len qua rừng sâu. Trên những con đường ấy, từng đoàn người lặng lẽ gùi gạo, mang muối, chuyển vũ khí cho chiến khu.

Cậu bé Tân mới 10 tuổi, lần đầu theo mẹ lên núi. Chiếc gùi trên lưng nặng trĩu, đôi vai nhỏ run lên từng bước. Nhưng Tân không kêu than. Em chỉ nghĩ: “Nếu mình không đi, các chú bộ đội sẽ đói.”

Mưa rừng bất chợt đổ xuống, đường trơn trượt. Có lúc Tân ngã, gạo rơi vãi. Mẹ em vội vàng nhặt lại, xoa đầu con:
“Cố lên con, mỗi hạt gạo là một phần sức mạnh cho bộ đội.”

Đêm xuống, họ nghỉ bên bếp lửa nhỏ. Ánh lửa hắt lên những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Chính những con người bình dị ấy đã làm nên sức mạnh to lớn cho cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng gọi từ núi Hồng | Câu chuyện thời hoa lửa