Bài viết

Tiếng gọi từ phía không còn ai

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống nhanh hơn bình thường. Không gian đặc lại, như thể mọi âm thanh đều bị giữ lại ở đâu đó.

Đơn vị anh di chuyển trong im lặng. Không ai nói, không ai hỏi. Chỉ có những bước chân đều đặn nối nhau trong bóng tối.

Rồi, một tiếng gọi vang lên.

Không lớn.

Nhưng rõ đến mức không thể nhầm.

Tên anh.

Anh dừng lại.

Không ai phía trước quay lại. Không ai phía sau lên tiếng.

Như thể chỉ mình anh nghe thấy.

Anh quay đầu.

Bóng tối phía sau không có gì.

Nhưng tiếng gọi lại vang lên lần nữa.

Gần hơn.

Anh bước về phía đó.

Không nhanh.

Không chậm.

Không suy nghĩ nhiều.

Chỉ là một sự kéo đi rất tự nhiên.

Đi được một đoạn, anh dừng lại.

Không vì tìm thấy điều gì.

Mà vì nhận ra—
tiếng gọi ấy không đến từ phía sau,
mà từ một nơi không còn tồn tại.

Anh đứng đó rất lâu.

Không gọi lại.

Không tìm thêm.

Rồi quay lại.

Khi nhập lại đội hình, không ai hỏi anh đã đi đâu.

Nhưng trong ánh mắt của một vài người,
có một sự im lặng rất lạ.

Như thể họ cũng từng nghe thấy.

Nhưng không ai nói.

Đêm đó trôi qua.

Mọi thứ trở lại bình thường.

Nhưng từ đó, mỗi lần có ai gọi tên anh,
anh đều trả lời ngay.

Không chậm.

Không do dự.

Vì anh hiểu—
có những tiếng gọi chỉ tồn tại một lần,
và nếu bỏ lỡ,
chúng sẽ không bao giờ quay lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn