Tiếng gọi từ phía quê nhà
Trong những ngày xa quê làm nhiệm vụ, Bà Nguyễn Thị Liên thường nhớ tiếng gọi của mẹ mỗi buổi chiều. Nỗi nhớ ấy theo Bà trên từng cung đường, trở thành động lực để Bà vượt qua gian khổ và hoàn thành nhiệm vụ trở về.
Bà Nguyễn Thị Liên lên đường làm thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những ngày đầu xa nhà, Bà nhớ quê đến mức đêm nào cũng nghĩ về căn bếp nhỏ của gia đình.
Bà nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi chiều, nhớ tiếng hàng xóm trò chuyện và nhớ con đường dẫn từ nhà ra cánh đồng.
Công việc của đội TNXP khi ấy rất vất vả. Có ngày Bà cùng đồng đội làm việc từ sáng đến tối. Có hôm vừa ăn xong đã có lệnh sửa đường.
Bà Liên kể, những lúc mệt nhất, mọi người thường động viên nhau bằng chuyện quê nhà.
Người kể về mẹ, người kể về người yêu, người kể về cánh đồng quê.
Những câu chuyện tưởng như rất nhỏ ấy giúp cả đội quên đi mệt mỏi.
Một lần, sau nhiều ngày không nhận được thư nhà, Bà Liên buồn rầu. Một đồng đội ngồi bên cạnh bảo: “Mình cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, rồi sẽ có ngày về.”
Câu nói ấy trở thành động lực với Bà.
Sau chiến tranh, Bà trở về Hải Phòng. Mẹ Bà đã già đi rất nhiều nhưng vẫn đứng chờ ở cửa.
Bà nói rằng giây phút ấy, mọi con đường hành quân dường như đều dẫn về một nơi: nhà.
Đến hôm nay, khi kể lại những năm tháng ấy, Bà Liên vẫn cho rằng điều giúp Bà vượt qua chiến tranh chính là tình đồng đội và tình yêu quê hương.
Bởi người ta có thể chịu đựng rất nhiều gian khổ nếu biết rằng ở phía cuối con đường luôn có một nơi để trở về.



