Cựu chiến binh

Tiếng gọi từ quá khứ

Ngoài kia, gió thổi nhẹ qua hàng tre, tiếng lá xào xạc nghe thật yên bình. Nhưng trong tôi, dường như có một âm thanh khác đang vọng về – một âm thanh quen thuộc, đã theo tôi suốt bao năm tháng… tiếng gọi từ quá khứ.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm nay, tôi lại mất ngủ. Ngoài kia, gió thổi nhẹ qua hàng tre, tiếng lá xào xạc nghe thật yên bình. Nhưng trong tôi, dường như có một âm thanh khác đang vọng về – một âm thanh quen thuộc, đã theo tôi suốt bao năm tháng… tiếng gọi từ quá khứ. Tôi là một người lính. Đã từng đi qua chiến tranh, đã từng chứng kiến những ngày tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhiều người nghĩ rằng khi chiến tranh kết thúc, mọi thứ cũng khép lại. Nhưng không… có những ký ức không bao giờ ngủ yên. Có những đêm như đêm nay, tôi lại nghe thấy tiếng gọi. Đó là tiếng của đồng đội. Tôi nhớ về một buổi hành quân trong rừng sâu. Trời tối đen, chỉ có ánh sao le lói. Chúng tôi đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân và hơi thở. Đi bên tôi là Minh – người bạn thân nhất. Minh ít nói, nhưng luôn là người đi cạnh tôi trong những lúc khó khăn nhất. Có lần, giữa một đêm mệt mỏi, Minh khẽ nói:
“Này, sau này hòa bình, cậu định làm gì?” Tôi cười:
“Chắc về quê, sống yên bình thôi.” Minh gật đầu:
“Ừ… chỉ cần yên bình là đủ.” Câu nói ấy đơn giản, nhưng lúc đó lại là ước mơ lớn nhất của chúng tôi. Rồi một ngày, trong một trận đánh ác liệt, tôi mất liên lạc với Minh. Khói lửa mù mịt, tiếng súng dồn dập. Tôi gọi tên Minh giữa chiến trường:
“Minh ơi!” Không có tiếng trả lời. Sau trận đánh, tôi đi tìm cậu khắp nơi… nhưng không thấy. Chỉ còn lại sự im lặng. Từ đó, trong lòng tôi luôn có một khoảng trống. Nhiều năm đã trôi qua. Tôi trở về, sống một cuộc đời bình thường. Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi mọi thứ yên tĩnh, tôi lại nghe thấy tiếng gọi ấy. Không rõ ràng, không thành lời… nhưng đủ để tôi cảm nhận. Như thể Minh và những người đồng đội năm xưa vẫn đang đâu đó, nhắc tôi nhớ về họ, nhớ về những năm tháng đã qua. Có lần, cháu tôi hỏi:
“Ông ơi, ông có nhớ chiến tranh không?” Tôi im lặng một lúc rồi nói:
“Ông không nhớ chiến tranh… ông chỉ nhớ những người đã ở lại.” Đêm nay, tôi lại ngồi đây, lắng nghe “tiếng gọi từ quá khứ”. Nhưng tôi không còn thấy nặng nề như trước. Bởi tôi hiểu, đó không phải là nỗi ám ảnh…
mà là một phần của ký ức, một phần của cuộc đời tôi. Và cũng chính những “tiếng gọi” ấy đã nhắc tôi sống tốt hơn mỗi ngày –
sống sao cho xứng đáng với những người đã không thể trở về. Bởi quá khứ có thể đã qua…
nhưng những gì thuộc về nó… sẽ mãi còn trong tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn